Một chút tự nhiên, không phải gồng mình, không phải cố tỏ ra mạnh mẽ...
Cho em một chút quên anh thôi, để
thấy mình mỗi lần chới với cần có anh bên cạnh dù đời chông chênh theo
bước anh đi. Cho em một chút quên anh thôi để nỗi nhớ vờ tan rồi gập
ghềnh cuộn sóng.
Cho em một chút vui, một chút
cười được không anh? Một chút thôi được sống với riêng mình, với những
mối quan hệ khác không phải anh. Một chút thôi cho em trở về là mình xưa
kia, buồn nhưng không bi lụy.
Cho em một chút
thôi, một chút tự nhiên không phải gồng mình, không phải cố tỏ ra mạnh
mẽ, một chút thôi những ưu tư phiền muộn. Một chút thôi những kí ức xa
xôi có thể trở về mà không thấy mình có lỗi.
Cho
em một chút thôi, một chút lang thang, một chút hững hờ, một chút giận
hờn, một chút nũng nịu, một chút mềm yếu. Cho em một chút thôi là một
người con gái với những cung bậc cảm xúc của riêng mình.

Anh à!
Cho
em một chút thôi được thở theo cách riêng của mình, được tự do phiêu du
trong thế giới mình muốn. Một chút thôi giữ lại điều gì đó trong lòng
mà không phải lo sợ sự giận hờn trong anh. Chỉ một chút thôi.
Chỉ
cần cho em một chút thôi. Một chút đâu phải dài. Một chút đâu có xa
vời. Một chút đâu phải là đòi hỏi. Chỉ một chút đó thôi trong 24 giờ có
anh. Một chút thôi trong 60 giây có anh. Một chút thôi trong 1 tích tắc
cạnh anh.
Chỉ một chút thôi để em biết rằng dù
có những lúc xao nhãng, dù có những lúc mải mê bè bạn, có những lúc bận
rộn với những dự định của riêng mình với những suy nghĩ riêng mình thì
với em anh vẫn là cả bầu trời xanh mát.
