Nếu sau này gặp lại, anh sẽ yêu em như là anh vẫn yêu nhé...
Giang nhìn Ninh một lúc lâu thật
lâu, sau đó khẽ cười, dịu dàng vuốt tóc anh rồi mím môi, kéo theo cái
vali bỏ đi. Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, Ninh mở mắt. Nước mắt ứa ra.
Lạnh buốt và nhức nhối.
Phải mất một lúc sau anh mới có thể ngồi dậy, nhìn dòng chữ "Tạm biệt" Giang viết bằng son môi lên lòng bàn tay mình. Thấy mùa đông về và tình yêu đã ra đi. Lúc bấy giờ đã bước sang tháng 12.
Ba năm sau
"Em
sẽ ở trong giấc mơ của anh, mãi mãi chỉ ở trong giấc mơ của anh. Để đêm
nào cũng ru anh ngủ ngon, xua đi cho anh cái lạnh lẽo và những cơn ác
mộng đau khổ. Nhưng đến khi anh yêu một ai khác, em sẽ biến giấc mơ anh
thành nỗi nhớ nhung em, dữ dội và đậm sâu. Anh nên biết rằng em sẽ trói
anh mãi mãi."
Ninh ngã xuống tấm nệm màu
nâu ấm áp, thơm tho và sạch sẽ. Mắt nhắm nghiền, nhưng không ngủ. Bài
viết cuối cùng trên blog của Giang ba năm trước khiến anh đờ đẫn và mệt
mỏi, dẫu chẳng thể đếm được đây đã là lần thứ bao nhiêu đọc lại và cảm
giác thân thuộc tới từng con chữ.
Ninh vẫn
không hiểu, từ trước đến nay luôn không hiểu lý do Giang bỏ đi. Thở dài
một cái, anh vùng dậy, để mặc chiếc máy tính vẫn đang bật sáng trên
giường, đóng sầm cửa lại và ra ngoài. Cái lạnh làm dịu đi từng suy nghĩ
nhức nhối và vết thương đau buốt Giang để lại dẫu không được bao lâu.
Gần
Noel. Phố xá đông đúc và ồn ào. Ninh đút hai tay vào túi quần, bước
nhanh qua những quảng trường, những hội chợ, những đôi tình nhân. Sợ
dừng lại một chút sẽ thấy mình lẻ loi và đơn độc. Đôi khi ánh mắt Ninh
vẫn thèm thuồng dừng lại ở những cửa hàng bán đồ lưu niệm. Trước kia anh
hay cùng Giang lang thang khắp các cửa hàng chỉ để tìm kiếm một bộ cốc
đôi, hay một cuốn sổ dễ thương.
Giang yêu cốc
đôi và sổ. Dẫu nhiều khi mua về chỉ vứt chúng một góc, không một lần sử
dụng. Một dịp vào phòng Giang, Ninh thấy trên bàn học, trong tủ kính,
xung quanh giường toàn hộp nhạc là hộp nhạc. Anh trố mắt ngạc nhiên,
Giang mời nước Ninh, cười khẽ không giải thích, vặn dây cót một hộp nhạc
màu xanh ngọc, mắt mơ màng.
Kí ức về Giang
chưa bao giờ là sống động và sắc nét đến thế. Vì ba năm qua, kể từ ngày
Giang đi, Ninh đã luôn chôn thương nhớ chặt lại trong trái tim mình. Anh
rời khỏi Sài Gòn, lao vào học và làm, tìm kiếm mọi thử thách, thực hiện
đủ ước mơ. Nhưng Giang không ngừng buông tha tâm trí anh để anh có thể
thảnh thơi mà yêu người khác, mà quên đi như cô chỉ là một giấc mơ. Ninh
khẽ cười, thấy chính lòng mình cũng đã tàn nhẫn.
Rồi
trời mưa. Vội vã và ào ạt. Ninh đi chậm lại một chút... một chút... rồi
dừng hẳn. Không dám tin vào mắt mình. Là Giang. Cô ấy cũng ngạc nhiên,
mải mốt nhìn anh chăm chú. Sau đó cô ấy tiến lại gần, mỉm cười lên tiếng
trước:
- Anh khỏe không?
- Từ ngày em đi, cuộc sống của anh không còn như cũ nữa.
Tiếng Ninh quyện vào tiếng mưa nghe não nề và là lạ. Giang dịu dàng nhìn anh cười, một lúc sau cô mới lên tiếng:
- Em có thể ghé thăm anh một lát được không?
Ninh
không đáp lời, chỉ nhìn cô một hồi lâu. Sau đó gật khẽ, quay người lại
bước đi. Giang bước sau lưng anh một đoạn, chậm chạp và an toàn. Mưa vẫn
xối xả hôn lên da thịt họ. Buốt lạnh và ướt át.
Ninh chưa từng nghĩ sẽ còn gặp lại Giang lần nữa.
***
Cuộc sống của anh kể từ khi em đi...
Thích
thú khi quay trở lại nơi cũ, rất nhiều kỉ niệm, rất nhiều yêu thương,
Giang nhìn ngắm xung quanh rất lâu. Ninh với tay lấy chìa khóa treo trên
giỏ phong lan để mở cửa và mời Giang vào nhà. Cô gái ngó nghiêng một
hồi, sau đó mới thích thú cười phá lên:
- Nơi này vẫn như vậy. Thói quen của anh vẫn như vậy. Nói em xem có điều gì đã thay đổi đi.
- Anh đã rời Sài Gòn một thời gian, làm vài công việc, sống bất cần và không ổn định một chút. Rồi lại trở về đây.
- Vậy còn tình yêu?
Ninh im lặng không đáp. Anh đưa cho Giang một chiếc khăn khô để cô lau đầu, ấn cô vào nhà vệ sinh, nói ngắn gọn: "Em thay đồ khô kẻo ốm."
Xoay
xoay tách cà phê trên tay, Giang căng mũi hít trọn mùi thơm nồng ấm đó
rồi ghé xuống mép giường, mắt vuốt ve những con chữ đã cũ trên blog của
chính mình:
- Anh vẫn yêu em sao? - Cô hỏi, giọng nhẹ như hơi thở, lại thoáng chút xúc động.
- Trái tim anh chưa bao giờ thay đổi. Vậy còn cuộc sống của em?
Giang nhấp môi, uống thêm một ngụm cà phê lớn, sau đó chậm chạp nói:
- Em sắp lấy chồng.
- Đó là người thế nào?
- Ừm... - Giang cau mày, cắn môi một hồi, cố tìm những từ ngữ chính xác nhất - là một người tốt.
Sau
đó cả hai cùng im lặng. Chỉ có hương cà phê vẫn thơm nồng và ấm áp.
Khoảng thời gian khi xưa dịu dàng và an lành cứ thế hiện lại, vương vấn
và mềm mại.

Ba
năm. Giang thay đổi nhiều. Mái tóc ngắn ngày xưa giờ đã dài ra, đen
mượt, óng ả, ôm trọn lấy gương mặt bầu bĩnh khiến Giang hiền hơn bao giờ
hết. Trước kia, Ninh chưa từng tưởng tượng ra nổi việc Giang để tóc dài
nên không biết nó lại hợp với cô đến thế. Mọi sở thích, mọi thói
quen... Ánh mắt Ninh dừng lại nơi môi Giang, trong đầu nhớ tới vị ngọt
ngào của môi cô, nhớ cả những lời dịu dàng mà ngày xưa cô vẫn thường hay
nói, khoảnh khắc nũng nịu, ương bướng và dỗi giận rất trẻ con. Rồi anh
bật cười, đưa tâm trí mình trở lại hiện tại. Giang vẫn là Giang nhưng
không còn là của Ninh, không còn như ba năm trước, Giang sắp lấy chồng.
Ba năm, Ninh vẫn là Ninh, vẫn yêu Giang sâu đậm mà dịu dàng. Nhưng không
thể vòng tay ôm lấy cô như những ngày xưa nữa, cũng không thể nói yêu
cô vì cô đã không còn thuộc về anh.
Ba năm. Thời gian kéo theo quá nhiều đổi thay.
- Tại sao anh không quên em? - Giang cắn môi, nhìn sâu vào mắt Ninh chờ đợi.
-
Vì ngày xưa em không nói... muốn quên anh. Nên anh... không ép buộc bản
thân mình phải quên em. - Ninh nói, giọng nhẹ như hơi thở. - Mà anh vẫn
luôn tìm kiếm em, muốn hỏi em rất nhiều, lý do tại sao em bỏ anh không
một giải thích, không một cuộc cãi vã... Nhưng cho đến bây giờ, khi gặp
lại em, anh không còn muốn biết nữa.
Giang mỉm cười, đặt cốc cà phê lên bàn, dịu dàng nói:
- Anh vẫn như xưa. Vẫn làm em xúc động, vẫn dịu dàng, vẫn thấu hiểu...
- Còn em...
- Em cũng vậy. Em vẫn như xưa. - Giang phá ra cười, nụ cười trong veo như một thiên thần.
Kết thúc của ba năm trước
Giang mở giỏ xách, lôi ra một bộ váy màu tím xinh xắn, đem vứt bộ quần áo ướt của mình ra thùng rác, cười lém lỉnh.
- Chờ em một chút. Em muốn đi chơi với anh.
Ra
phố, Giang tự nhiên bám chặt lấy tay Ninh. Cười nói vui vẻ, lôi anh vào
một hàng lưu niệm lớn. Khi đi qua những giá cao thấp đựng đầy hộp nhạc,
Giang khựng lại, vặn dây cót chiếc cối xay chong chóng, mắt vẫn mơ
màng.
- Anh mua tặng em nhé? - Giang rụt rè đề
nghị. Ngày xưa khi yêu Giang, không bao giờ Giang cho phép Ninh mua quà
tặng cô, dẫu là bất cứ thứ gì. Nếu không Giang sẽ nổi giận. Ninh bất
ngờ, sau đó gật đầu.
Nhưng Giang không đòi mua
hộp nhạc mà tới quầy nhẫn đôi. Cô chọn một cặp đơn giản, đeo vừa khít
tay Ninh và chìa bàn tay trắng mềm như lụa cho Ninh lồng nhẫn vào. Sau
đó cô ấy cứ bần thần đứng lặng, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay mình. Mãi một
lúc lâu, Giang mới ngước nhìn Ninh, vờ cười:
- Bao giờ anh có vợ, anh mới được tháo ra, biết chưa? Mà em đói rồi. Em muốn đi ăn.
Giang
lém lỉnh như một con mèo con, mè nheo đủ thứ. Có lúc còn vờ đau chân
bắt Ninh cõng, có lúc còn bắt anh chạy đi mua kem dẫu cửa hàng đã đóng
cửa gần hết.
Lúc thì Giang dịu dàng như cô
người yêu nhỏ, có khi lại trẻ con, bướng bỉnh, buồn phiền. Có một điều
Ninh thấy rất rõ. Ánh mắt cô ấy ngập tràn nỗi cô đơn.
- Em phải đi rồi...
- Rời khỏi đây?
- Ừm...
- Em sẽ... không... Anh còn gặp lại em nữa không?
Ninh
hoảng hốt, cuống cuồng giữ tay Giang như sợ cô ấy sẽ biến mất như ngày
ấy, mà lần gặp lại cũng không biết bao giờ. Có thể lại ba năm nữa, mà
cũng có thể chẳng bao giờ. Bất chợt, Giang xoay người, ôm chặt lấy Ninh,
nước mắt cứ thế rơi ra nghẹn ngào.
- Em phải
đi rồi, Ninh. Thật sự phải đi rồi. Em đã bước chân ra khỏi cuộc đời anh
từ ba năm trước, mà sự dằn vặt, nỗi thương tâm của anh luôn giữ em, luôn
níu kéo em... Em biết anh yêu em... Nhưng em không thể...không thể yêu
anh... Anh hãy để em đi, hãy để em trở về nơi thuộc về em. Anh hãy để
người khác yêu anh, dịu dàng với anh như em đã từng. Anh làm ơn, làm ơn.
Hãy buông tha cho chính trái tim mình. Tạm biệt, anh. Nếu sau này gặp
lại, anh sẽ yêu em như là anh vẫn yêu, nhé!
Nói rồi, Giang bỏ chạy. Chạy mãi cho đến khi khuất sau những hàng bằng lăng, và biến mất.
Ninh
đứng đó rất lâu, rất lâu... Hơi ấm vẫn dịu dàng phảng phất, vẫn tha
thiết nồng nàn. Anh cảm thấy có một nỗi yêu thương nào đó đã trôi đi.
Tới lúc này anh mới hiểu, anh chẳng thể gặp lại Giang lần nữa.
***
Ninh
quơ chân, đạp hẫng vào không khí rồi giật mình ngồi dậy. Điện vẫn sáng,
máy tính vẫn mở, anh vừa ngủ quên. Ninh rút điện thoại ra xem giờ, sau
đó lại chúi mũi vào máy tính làm việc. Cố quên đi giấc mơ vừa gặp và tạm
biệt Giang.
Hơi ấm còn sót lại từ giấc mơ
khiến anh rã rời, pha thêm cảm giác nuối tiếc. Giang lại vừa đi vào giấc
mơ anh, rất nhiều lần trong suốt ba năm qua. Hình ảnh của cô ấy vẫn
đong đầy mọi góc trong căn phòng này, vẫn là cốc uống cà phê hình mèo
con cô ấy yêu thích nhất, chú gấu bông cô ấy vẫn ôm ngủ.
Giang
vứt lại thế giới này trọn vẹn nỗi thương tiếc về mình. Sau đó bỏ trốn
như một chú chim tự do, trốn sang thế giới khác. Suốt ba năm qua, Ninh
đã phải dối mình để quên đi điều đó mà cuối cùng cũng vẫn phải chấp
nhận. Vẫn chấp nhận, tuy rất xót xa.
Ninh thở
dài, quyết định tắt máy. Chải chuốt mình một chút rồi ra ngoài. Anh cần
năng lượng, cần ánh sáng Mặt Trời, cần trong lành, và cần dứt khỏi
Giang...
Ngã tư có một cô bé mắt to tròn, môi
hồng đang bước về phía Ninh. Lúc gặp ánh mắt Ninh, cô ấy cười một cái
rạng rỡ rồi mới bước đi tiếp. Ninh ngẩn người ra một hồi, chợt nhìn thấy
chiếc thẻ xe buýt rơi dưới đất, sau đó quay người chạy đuổi theo. Mặt
Trời đang lên cao dần và rất rực rỡ... lóng lánh cả ngón tay đeo nhẫn
của cô bé xa lạ.
Nếu sau này gặp lại, anh sẽ yêu em như là anh vẫn yêu nhé...
