Tình yêu của em cũng như loài cỏ dại không hương ấy. Với tình yêu em
không mơ ước phú quý giàu sang, em không tham vọng tiền tài địa vị.
Em hỏi anh tình yêu của anh như điều gì? Anh trả lời như trời, như biển. Anh hỏi lại em điều đó. Em ngồi mơ màng: “Tình yêu của em như cỏ dại”.
So
với đại dương, so với trời, ngọn cỏ của em bé nhỏ đến nhường nào anh
nhỉ? Nếu dùng phương pháp Toán học thì không biết cỏ chiếm được bao
nhiêu? Nhưng em tự hào tình yêu của em cũng giống như cỏ dại, mỏng manh
mà mãnh liệt.
Người đời chỉ gọi chung chung
bằng cái tên cỏ dại. Ngọn cỏ lớn lên tự nhiên, nơi nào có đất là cỏ mọc.
Cỏ không chê đất cằn hay màu mỡ, không kén chọn nơi bằng phẳng hay núi
đá ghập ghềnh. Chỉ cần nơi đâu có đất là thấy cỏ. Cỏ mọc trên đồi, trên
bờ mương, ven đường, cạnh những dòng sông, dọc những triền đê dài tít
tắp. Thậm chí chỉ một nhúm đất bám trên khe núi đá người ta cũng có thể
nhìn thấy cỏ.
Cỏ không khước từ mảnh đất nào dù
là vùng quanh năm nắng nóng hay nơi mưa lũ triền miên. Cỏ không lụi tàn
dù là mùa đông lạnh lẽo hay nắng gắt oi nồng của những ngày mùa hạ. Cỏ
có thể chết vì lửa làm thiêu rụi nhưng trên chính mảnh đất mà cỏ chết
người ta lại thấy cỏ hồi sinh. Cơn lũ đi qua có thể làm cây lớn đổ, hoa
tan nát, nước ngập trắng mênh mông nhấn chìm cỏ. Nhưng khi lũ qua, nước
rút người ta nhận ra cỏ vẫn còn ở đó.

Cỏ
mọc, sống và chết đi bằng bản năng của chính mình. Chẳng như hoa hồng,
hoa cúc được bàn tay người chăm sóc, tỉa tót từng nhành cây ngọn lá. Ấy
thế mà cỏ vẫn sống, tự tin ngẩng đầu mà sống. Cỏ cứ vươn mình đứng dậy
bằng sức mạnh của thân hình mỏng manh. Nhìn thấy cỏ người ta cảm nhận
được sức sống tràn đầy ở đó.
Cỏ trải màu xanh
dài vô tận trên mọi miền của đất. Cỏ làm cho trời đất đẹp hơn bởi một
màu xanh bất diệt. Cỏ không nổi bật như đóa hướng dương vàng rực rỡ, như
đóa hồng nhung màu đỏ thắm, nhưng cỏ ngút ngàn màu xanh sự sống. Cỏ làm
nền cho những loài hoa kiêu sa khoe sắc đẹp. Cỏ âm thầm.
Đã
bao người đặt bàn chân mình lên cỏ. Cỏ hiền lành nhận lấy đau thương
nhưng không dám biến thân mình thành gai nhọn làm thương tổn lại những
bàn chân vô tình ấy. Để rồi, người đời chỉ thấy bàn chân mình mềm trên
cỏ, cỏ vỗ về, ôm ấp.
Tình yêu của em cũng như
loài cỏ dại không hương ấy. Với tình yêu em không mơ ước phú quý giàu
sang, em không tham vọng tiền tài địa vị. Em yêu vì bản năng của mình
mách bảo. Có đôi lần trong chuyến hành trình đầy nhọc nhằn của tình yêu
đó, em bị đau, nhưng không có nghĩa là em chùn bước hay dừng lại. Em vẫn
vươn lên sau những vùi dập để chứng minh sức sống và tình yêu mãnh liệt
của mình, như người ta thấy cỏ là thấy sự sống vậy.
Vì thế dù đi bất cứ phương trời nào, mỗi khi nhìn thấy cỏ anh anh sẽ đều cảm nhận được tình yêu của em.
