Tôi đã chờ đợi năm năm, cuối cùng thì cũng gặp lại anh, chỉ là, tôi không còn là một Lu cuồng nhiệt và nông nổi như ngày ấy nữa.
Ly cà phê vơi còn một nửa, màu đen
lóng lánh thỉnh thoảng lại phản chiếu vài tia sáng vụt qua. Ngoài kia
mưa bay nhè nhẹ, lướt trên từng ngọn gió lạnh lẽo, tô thêm vài nét thê
lương cho góc phố vốn đã đìu hiu giữa chốn Hà Thành. Người lác đác, bước
chân vội, đôi tay không ngừng xoa vào nhau mong có được chút hơi ấm, mà
như vẫn chưa đủ, má họ ửng hồng. Tôi đợi anh đã gần hai tiếng, thả ánh
nhìn qua ô cửa kính khép hờ, tựa như đang mong ngóng, tựa như không.
Anh, liệu có đến…
Quán
vắng khách, mang nét tiêu điều như dòng chữ xiêu vẹo trên cái bảng treo
lủng lẳng trước cửa ra vào: “Lặng”. Tôi hay đến quán vào những ngày căn
bệnh tự kỉ lại lần mò gặm nhấm tâm trí. Mỗi người có một cách để tạm
quên nỗi buồn, tôi chọn im lặng. Có lẽ vì thế mà tôi chọn quán cà phê
nhỏ này, nó nằm trong một góc phố, chìm nghỉm trước hàng hà những cửa
hàng lấp lánh, như một kẻ đến lúc xế bóng ngắm nhìn mọi thứ nhộn nhịp mà
tựa phù du đang trôi qua trước mặt. Hôm nay tôi vẫn gọi cà phê đen,
không đường, để nhấm nháp cái vị đắng đót trên đầu môi, nhưng không phải
cho nỗi buồn trôi đi như mọi khi, mà để cố ghìm lại những cảm xúc đang
trực vỡ ra trong cái bọc mà tôi mất năm năm để tạo nên, trong lúc chờ
đợi một người.
Chiếc
điện thoại vẫn lạnh ngắt suốt từ khi tin nhắn cuối cùng ấy đến, tôi
không dám đọc lại lần nữa nội dung của tin nhắn đó, nhưng những dòng chữ
như ảo như thực cứ trôi bồng bềnh trước mắt, thỉnh thoảng lại khiến
lồng ngực thắt lại. “Anh đang ở Hà Nội, gặp anh nhé!”. Tôi đã phải mất
hơn một tiếng để soạn được một tin nhắn trả lời, nói thời gian và địa
điểm gặp. Phải, một tiếng cho một câu nói, nhưng là cả năm năm cho một
quyết định.
Kim
ngắn của chiếc đồng hồ treo tường trong quán đã gần chỉ đến số năm, mưa
cũng nặng hạt hơn, cà phê chỉ còn lại vài giọt đọng trên thành cốc, tôi
vẫn im lặng ngồi đó chờ đợi. Một lúc sau thì quán lên đèn, vì ngoài kia
bóng tối đã sụp xuống như một chiếc áo choàng ai đó lỡ đánh rơi làm phủ
kín bầu trời. Tháng mười hai, gần cuối đông rồi, thời gian cũng co lại
để tránh cái giá rét miền Bắc. Cái chuông treo trước cửa lại lần nữa
rung lên, âm thanh khô khốc, không vang vọng, nhưng đủ phá vỡ bầu không
khí ngưng đọng trong quán. Anh đến, đảo mắt xung quanh tìm kiếm, cho đến
khi nhìn thấy tôi. Anh gượng cười, hơi gật đầu chào tôi rồi chầm chậm
tiến tới. Tóc anh phủ một lớp li ti những giọt mưa nhỏ, nhìn xa xa như
đang phát ra thứ ánh sáng kì dị. Đôi mắt đen như giọt cà phê, vẫn khó
đoán như ngày nào. Dáng anh nhỏ, càng thêm gầy trong chiếc áo khoác dày
cộm, rộng thùng thình.
- Em đợi lâu chưa? Anh lạc.
Anh
ngồi xuống, cởi áo khoác đã ướt để sang một bên, vừa hỏi tôi. Tôi không
trả lời ngay, vẫn lẳng lặng nhìn anh, thêm một lần nữa cố khắc sâu vào
tâm khảm hình bóng ấy. Không thấy tôi nói gì, anh liếc nhìn ly cà phê đã
hết, gượng gạo cười.
- Phố xá Hà Nội phức tạp quá, anh lạc suốt cả chiều nay.
Tôi vẫn không nói gì, cho đến khi phục vụ đến, chẳng cần cô ta hỏi tôi đã chọn đồ uống thay anh.
- Một ly đen nhiều đá. Không đường.
Cô
phục vụ hơi sững lại một chút, rồi dạ một tiếng, nhanh chóng rời đi.
Anh thoáng nhìn tôi, đôi mi cụp xuống. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế như
trước khi anh đến, hờ hững hỏi anh một câu.
- Anh ra Hà Nội lâu chưa?
- Uhm, mới hôm qua.
Câu
nói còn chưa dứt tôi đã thấy anh khẽ rùng mình một cái. Lạnh, phải, như
vậy đã là quá lạnh với dân miền Nam rồi. Môi anh tái nhợt, nói tiếp.
- Anh ra để…
Chưa
kịp nói xong, cô phục vụ đã bưng đến ly cà phê, đặt nhẹ nhàng trước mặt
anh. Anh gật đầu cảm ơn, không nói gì nữa. Tôi cầm ly cà phê đã rỗng
không của mình lên, dùng cả hai tay ôm chặt lấy nó, chặt đến tưởng như
một chút nữa thôi là có thể bóp vỡ rồi, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản hỏi
anh.
- Anh lạc, sao không gọi cho em?
Ánh
mắt tôi vẫn không rời khỏi anh từ lúc anh bước vào quán, nhưng anh thì
luôn cúi mi tránh né. Chờ một lúc không thấy anh trả lời, tôi khẽ nhếch
mép, tự đoán được câu trả lời. Lại là một cái cớ, anh vốn dĩ đâu phải
bay dọc đất nước chỉ để gặp tôi. Tôi cười, giễu chính bản thân mình.
- Gặp em có chuyện gì thế?
Tôi
lại hỏi, anh khẽ mím môi, với lấy cốc cà phê vẫn còn nhè nhẹ tỏa làn
khói lạnh, nhấp một ngụm. Trên mặt anh thoáng qua một nét chịu đựng, vì
cà phê quá đắng, hay vì quá lạnh. Là tôi muốn phạt anh, anh biết tôi
ghét nhất chờ đợi mà vẫn bắt tôi ngồi đây hơn hai tiếng, tôi muốn anh
biết vị đắng và cái lạnh khi một mình trông ngóng là như thế nào. Tay
anh cầm cốc cà phê đã đỏ ửng vì buốt, thế nhưng vẫn không chịu thả ra.
Lòng tôi lại nhói lên. Bao giờ cũng thế, trước anh, tính khí trẻ con của
tôi vẫn cứ vô thức bị phô ra, để rồi sau đó cảm giác ân hận lặng lẽ
tràn về.
Anh bỗng ngẩng đầu, nhìn tôi nở nụ cười tươi:
- Muốn nhờ em dẫn anh đi chơi một vòng Hà Nội! Đâu phải lúc nào cũng có dịp ra Thủ Đô đâu.
Tôi
thoáng sững lại, năm năm rồi tôi mới thấy nụ cười ấy, nụ cười mà có
những đêm vì nó nước mắt tôi rơi ướt đẫm tay áo. Bàn tay nắm cốc cà phê
càng siết chặt hơn để kìm lại cơn run rẩy. Anh nhìn tôi, đôi mắt long
lanh chờ đợi, còn tôi lại im lặng. Bỗng có tiếng ì ì điện thoại rung,
kéo tôi ra khỏi cơn sững sờ vừa rồi. Cuộc gọi đến, của tôi. Nhìn số điện
thoại hiện trên màn hình, tôi không biết mình có nên bắt máy hay không.
Anh dường như cũng nhận ra sự lưỡng lự của tôi, khẽ nghiêng đầu, mỉm
cười ra hiệu tôi cứ tự nhiên. Lấy lại một hơi bình tĩnh, tôi bấm nút
nghe, đầu bên kia lập tức truyền đến giọng lo lắng.
“Em gặp bạn về chưa, trời tối rồi, lạnh lắm, mà mưa càng lúc càng to. Để anh ra đón!”
“Sắp rồi anh, em bắt xe về được, anh không cần phải ra đâu”
Tôi nghe tiếng gió lướt qua trên điện thoại, không nén được tiếng thở dài.
“Anh đang trên đường rồi, vẫn quán cà phê đó à?”
“Uhm”
Không còn biết nói gì hơn, tôi chỉ biết chấp nhận, tôi không có quyền từ chối.
“Vậy chờ anh, năm phút nữa anh đến”
Tôi tắt máy, cất điện thoại vào túi áo khoác.
- Em phải về rồi à?
Anh đã không còn nhìn tôi nữa, mà đưa ánh mắt ra khỏi ô cửa kính.
- Uhm. Anh ở Hà Nội mấy ngày, để em xếp lịch đưa anh đi chơi?
- Qua Noel anh về Sài Gòn, giờ đến lúc đó còn mười ngày nữa.
Lại là Noel, anh cũng thật biết chọn thời gian để ra Hà Nội. Tôi đặt cốc cà phê xuống, chuẩn bị đứng dậy.
- Vậy ngày kia em dẫn anh đi một vòng, anh không bận gì chứ?
- Ừ, tùy em mà.
Tôi đứng lên, khoác áo vào, nhìn anh thêm một lần nữa rồi bước đến quầy thanh toán sau khi chào anh.
Em về trước nhé, người ta đến đón rồi. Có gì cứ liên lạc với em. Lát anh về cẩn thận lại lạc.
Mở
cửa, làn gió lạnh ngay lập tức ùa đến ôm lấy tôi, quấn quýt như người
tình. Tôi bỏ mặc, không kéo khóa áo khoác, đi thẳng đến chiếc ô tô xanh
nhạt đậu ở lề đường, nơi đó có một người đang cầm ô chờ tôi. Vừa thấy
tôi, anh đã kéo gần lại, sát vào anh, một tay che ô cho tôi, một tay
quàng chiếc khăn lông dày cộp vào cổ tôi.
- Em mà ốm là anh xử đẹp đấy!
Tôi không tránh né, cứ để mặc anh muốn làm gì thì làm, hỏi một câu cho có lệ.
- Anh đi làm về sớm thế?
- Muốn ăn cơm cùng em thôi. Bạn em kia à? Mới từ Sài Gòn ra đó hả?
Anh
hẩy hẩy cầm về phía sau tôi. Tôi quay lại, thì thấy con người đó đã đến
gần hai chúng tôi rồi, không tránh được phải giới thiệu.
- Uhm. Anh ấy tên An.
Tôi
vừa nói xong, anh đã nhích lên trước, đẩy tôi lùi lại sau như thể đang
che chắn cho tôi khỏi một cái gì đáng sợ lắm vậy. Anh lên tiếng, chào
trước.
- Chào cậu, tôi là người yêu của nhóc này, tên Phong. Vui vì gặp cậu.
Anh chìa tay ra, theo một phép lịch sự. Con người đó cũng chìa tay ra bắt lại, không quên nở nụ cười xã giao.
- Chào anh, tôi là bạn cũ của của Lu, tên An.
- Biết cậu mới từ Sài Gòn ra, nhưng giờ tối rồi, khi khác cậu gặp lại Lu nhé. Chúng tôi đi trước.
Rồi anh nhanh chóng rút tay lại, ôm vòng sau eo tôi, vừa nói vừa xoay tôi đi về sau cùng anh.
- Đi nào, nay sẽ ăn cá.
Tôi nhăn mặt, trong miệng bỗng lợm vị tanh tanh.
- Em không ăn cá! Ăn chả! – Tôi cự lại, trước khi anh thô bạo nhét tôi vào trong xe.
- Thì chả cá. Không cãi.
Anh
nhấn ga, phóng đi trong cơn giận dữ, thế nhưng tôi vẫn nghe được những
câu hát chất chứa đau đớn đang vọng ra từ quán cà phê. Bên lề đường,
người đó vẫn đứng lặng lẽ, từng giọt mưa dừng lại trên vai áo anh, hòa
cùng khúc nhạc…
… ngồi lặng thinh, quán vắng tênh, em một mình…chẳng còn anh nhưng vẫn kêu cà phê đắng…
… bỗng vỡ òa vì những xót xa, khi nhận ra mình vẫn nhớ, ngỡ đã quên hình bóng thân quen mà hôm nay lại nhớ thêm…
… trách tim mình, chẳng đủ vô tình để phôi pha dòng kí ức….

Hai
ngày sau, theo đúng lịch hẹn, tôi gặp anh, để dẫn anh đi một vòng Hà
Nội như đúng anh yêu cầu. Chúng tôi không đi xe riêng, mà bắt buýt, vì
tôi nhớ anh từng nói, muốn biết Hà Nội cứ một lượt xe buýt là đi hết ba
sáu phố phường.
Hà
Nội nói rộng cũng chẳng rộng, mà nói bé cũng chẳng bé, lòng vòng gần
hết ngày cũng qua được những nơi khách du lịch thường đến. Tôi trở thành
một hướng dẫn viên đúng nghĩa, giới thiệu cho anh về Hồ Gươm, về Văn
Miếu, về Hồ Tây, và vài nơi nữa, với lòng nhiệt tình nhiều nhất có thể,
tựa như hai kẻ xa lạ. Anh cũng đáp lại bằng vẻ háo hức cần phải có, hỏi
tôi đủ điều, luôn miệng trầm trồ sau mỗi lần xuýt xoa vì lạnh.
Hà
Nội về đông đẹp nhất lúc phố xá chưa kịp lên đèn, nét vắng vẻ hòa cùng
màu hoàng hôn xám ngắt tạo nên phút trầm tĩnh hiếm hoi của nơi vốn luôn
ồn ào, tấp nập này. Tôi và anh thả những bước chậm trên con phố dẫn về
nhà tôi.
- Vẫn biết Hà Nội bây giờ lạnh, mà không ngờ lạnh thế, anh tưởng cóng người đến nơi rồi chứ.
Anh cười cười, hà hơi vào hai bàn tay.
- Không như Sài Gòn đâu, giữa tháng mười hai mà nắng rát da.
Tôi trả lời kiểu hẳn là phải vậy, tháo một bên găng tay ra đưa cho anh. Anh cầm lấy.
- Xem ra em vẫn sống tốt. Có anh người yêu đẹp trai nhà giàu, hơn anh rồi.
Tôi không cười, chỉ ừm một tiếng rồi rảo bước đi nhanh hơn.
- Nhanh về nhà em em nấu cái gì nóng cho mà ăn, anh sắp thành cục đá rồi đấy.
Có vài chiếc lá khô bị gió thổi bay theo bước chân hai chúng tôi, vấn vương hay vì đâu…
***
Căn
bếp nhỏ lâu lắm rồi mới có những âm thanh dao đĩa như thế này, chẳng
biết tôi trở nên lười nấu ăn như vậy từ khi nào, được yêu chiều quá cũng
chẳng phải điều tốt. Mùi chả trứng thơm phức tỏa ra khắp căn nhà. Bỗng
có tiếng anh từ phía sau.
- Lần trước đến Sài Gòn, em cũng làm món này nhỉ.
- Em thích ăn chả.
Tôi
trả lời cụt lủn, lạch cạch thêm một lúc nữa rồi bưng ra bàn. Không có
nhiều món, đều là món tôi thích cả, chả trứng, sườn xào chua ngọt, rau
cải xào. Thật ra tôi có thể làm được nhiều món đặc biệt hơn, năm năm qua
tôi đã học được khá nhiều, nhưng tôi không thích. Hai chúng tôi lặng lẽ
ăn, cho đến khi gần tàn bữa anh đột nhiên hỏi.
- Nhà này, là người kia mua cho em à?
Tôi
khựng lại. Cũng dễ hiểu khi anh nghĩ như thế, sinh viên mới ra trường,
chẳng có công ăn việc làm gì mà lại mua được căn hộ trung cư cao cấp
thế, không phải được người khác mua cho còn có thể là gì. Nhưng anh đoán
nhầm rồi, không phải Phong mua cho tôi, mà là một người khác.
- Không phải.
Tôi
trả lời cho qua chuyện rồi đứng dậy thu bát đĩa. Anh cũng vội vàng thu
phụ tôi, tình cờ ngón tay chạm vào bàn tay tôi. Tôi rụt lại, lảng đi.
Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc.
Trước khi tiễn anh ra về, tôi hỏi:
- Anh còn muốn đi đâu nữa không?
Anh lặng im một lúc, rồi nói khẽ.
- Đi ăn mấy món Hà Nội, được không?
- Vậy hẹn anh ngày kia.
Anh đi rồi, tôi vẫn tựa cửa nhìn theo bóng anh dần khuất sau dãy hành lang vắng lặng. Cuối cùng, là cảm giác gì….
***
Lại
hai ngày nữa, tôi gặp lại anh, anh có vẻ đã dần quen được với cái lạnh
miền Bắc, không còn hay xuýt xoa nữa. Má anh hơi ửng lên, nhưng đôi môi
lại nứt nẻ. Tôi nhìn dáng anh đứng chờ ở bên xe buýt mà lòng bỗng thắt
lại.
Hôm
nay, chúng tôi được bữa ăn thỏa thuê những món được cho là đặc sản Hà
Nội, như bánh cuốn Thanh Trì, bánh tôm Hồ Tây, giò chả Ước Lễ, chả cá Lã
Vọng,…Trong tất cả, món anh khen không ngớt là món canh chua, tôi thì
ghét đặc món này, vì nó có cá, từ nhỏ tôi đã không thích ăn cá, anh thì
ngược lại. Một ngày đông Hà Nội nữa lại trôi qua, tôi đếm từng ngày cho
đến khi anh phải trở về.
- Em dẫn anh đi gặp một người. – vừa xuống xe buýt tôi vừa nói với anh.
- Ai thế, bạn em à?
- Uhm, từng là bạn anh.
Anh thoáng chựng lại, chắc anh đã đoán được đó là ai. Anh ngập ngừng hỏi lại tôi.
- Là cậu ta à? Cậu ta cũng ra Hà Nội rồi!
- Anh ấy ra từ ba năm trước.
Đó
là một người bạn, một người anh, một người quan trọng đối với tôi,
không có anh, không biết tôi còn thoải mái mà sống đến bây giờ không. Dù
vậy, tôi đã làm anh thất vọng rất nhiều. Giữa ba chúng tôi đã từng có
một sợi duyên nợ, từng quen, từng thân, rồi từng xa, những gì còn lại
của năm năm trước không dễ gì xóa nhòa.
Tôi
bấm chuông cửa lần thứ ba thì bên trong có tiếng làu bàu quen thuộc,
một lúc cửa mới mở. Đón tôi và anh là một người quần áo xộc xệch, đầu
tóc như mới bị ai đó vò lên, ngửi thấy đâu đó còn thoảng thoảng mùi
giường chiếu.
- Gì mà giờ này còn đến nhà anh thế Lu?
- Anh Quân! Xem em đến cùng ai này.
Tôi
cười nhăn mũi kéo anh đang trong trạng thái lơ mơ ra hẳn khỏi cửa. Anh
nhíu mày nhìn tôi, rồi nhìn sang người bên cạnh tôi. Ánh mắt hai người
họ gặp nhau, khó nói đó là ánh mắt gì, chất chứa những cảm xúc gì. Một
lúc sau, anh Quân mới ngập ngừng tìm được từ ngữ để mở lời trước.
- An à? Lâu lắm không gặp nhỉ?
Anh mỉm cười đáp lại anh Quân. Bỗng từ trong nhà vọng ra tiếng hỏi.
- Ai thế anh?
Tôi lườm lườm anh Quân, huých nhẹ vào sườn anh.
- Lại bé nào thế, em đang làm phiền hai người hả?
Chẳng
cần nhìn, tôi cũng hiểu được tình hình xảy ra trong phòng trước khi tôi
và anh đến, một vụ mây mưa còn đang trên đỉnh điểm. Hiểu được mình đang
làm phiền người khác “vui vẻ”, tôi nháy nháy mắt với anh Quân rồi nói
lời cáo từ.
- Thôi, phá “bữa tối” của anh rồi. Bọn em về đây, mấy nữa gặp lại rồi nói chuyện sau anh nhá.
Trên mặt anh Quân thoáng có chút bối rối, nửa muốn đi cùng chúng tôi, nửa lại bị tiếng gọi trong kia làm cho ngập ngừng.
- Vậy hôm sau gặp.
Anh
lên tiếng trước, cười cười chào anh Quân rồi quay lưng đi, tôi cũng vẫy
vẫy tay chào mới theo sau anh. Hôm nay chúng tôi lại thả bộ về, nhưng
không phải về nhà tôi nữa, chỉ là cùng đi chung một đoạn đường.
-
Anh ấy chẳng khác trước gì cả - Nhớ lại tình cảnh của anh Quân lúc nãy,
tôi chợt bật cười, nói – Vẫn thích lông bông với mấy bé non tơ như
vậy. Khóe môi anh cũng nhếch lên thành nửa nụ cười gượng gạo.
- Uhm, vẫn vậy. Đúng là lâu quá rồi không gặp.
-
Chuyện gia đình, chuyện tình cảm, nên ba năm trước, sau khi học nghề
xong, anh ấy chuyển ra Hà Nội sống cho thoải mái tự do. Vậy cũng tốt,
anh ấy cần một khoảng không mới để bắt đầu lại.
Anh không nói gì nữa, lại chìm vào suy tư. Tôi khẽ mỉm cười.
- Anh muốn đi bộ thêm một vòng không? Tiện thể dẫn anh đến nơi này nữa.
Vì
thế mà lộ trình của chúng tôi đến phút chót lại thay đổi. Tôi dẫn anh
đi đoạn đường mà ngày trước không biết tôi đã đi qua bao nhiêu lần, có
lần bước chân thẫn thờ, có lần như bỏ chạy trong hoảng loạn, có lần nước
mắt rơi dọc theo từng lối đi. Đó là con đường trước kia tôi chọn để
khỏa lấp nỗi trống vắng trong lòng mỗi khi nhớ về một người. Con đường
xưa cũ, quán xá vẫn vậy, mà tôi thấy có chút lạ lẫm. Anh lặng lẽ đi bên
tôi, không hỏi đây là đâu, cũng không thắc mắc vì sao, đôi mi hơi cúi.
Mất
hơn hai tiếng để đi hết đoạn đường đó, trời đã sụp tối từ khi nào,
nhưng cuối cùng thì tôi cũng đến được nơi cần đến, nơi tôi lần đầu ở trọ
khi chập chững bước chân lên Hà Nội học. Tôi đã không còn ở đây nhiều
năm rồi, mọi thứ có vẻ đã khác. Dẫn anh lên tầng thượng, tầng dùng để
phơi quần ào của cả khu trọ, tôi hít một hơi sâu, nhìn về từng góc từng
là kỉ niệm.
- Hồi trước em trọ ở đây.
Anh
nhìn theo hướng nhìn của tôi, dường như đã hiểu. Tôi bước về một góc
tường, cúi xuống lần tìm sau cái bếp lò cũ kĩ, mãi mới lôi được một chai
nước ngọt vẫn còn một nửa, nhưng màu nước đã bạc phếch, tựa năm tháng.
- Biết ngay mà, nó vẫn ở đây.
Tôi giơ chai nước lên cho anh xem, khua khua tay như đang khoe một chiến lợi phẩm.
-
Là chai nước cuối cùng của em trước khi rời khỏi đây. Ngày đó em tốn
nhiều tiền vào mấy thứ này lắm, cứ tối nào cũng mua một chai nước, vài
cái kẹo mút, lên đây ngồi một mình cho qua đêm.
Kỉ
niệm, tôi vốn tưởng chính mình đã vùi nó vào góc nào sâu lắm trong tim,
thế mà vì anh, tôi lại một lần nữa đào nó lên, để mặc nó cào xé những
vết thương chưa lành miệng trong lòng. Từng góc nhỏ của cái tầng thượng
này, đều là những nơi tôi không thể quên được, như lại nhìn thấy tôi của
năm năm trước, một mình với bóng tối. Ở góc đó, tay tê mỏi vì cầm điện
thoại, mà vẫn cố áp chặt vào tai để nghe cho rõ giọng anh. Ở góc đó, cứ
đi lòng vòng đếm từng bước chân, cho đến gần một nghìn mới nhận được
cuộc gọi muộn của anh. Góc đó, có tôi một mình, tay cầm điện thoại chờ
đợi, đôi mắt ngước nhìn vầng trăng bị mây mù che phủ, chỉ còn chút ánh
sáng mờ ảo. Sau cái bồn nước, có một khe hở nhỏ, có những đêm trốn trong
đó để tìm chút yên bình.
***
Tình
yêu của tôi và anh năm năm trước không kéo dài lâu, chỉ nửa năm. Tôi
quen anh trên mạng, tìm hiểu và yêu anh qua những lần gọi điện chuyện
trò suốt đêm thâu. Anh dìu tôi bước sang tuổi mười tám, với kì thi đại
học trọng đại, với những bỡ ngỡ đầu trong cuộc sống xa gia đình, rồi
lạnh lùng rời bỏ tôi. Khi mới bắt đầu, tôi không nghĩ bản thân sẽ yêu
anh nhiều đến thế, rồi chẳng biết từ lúc nào anh đã trở thành một phần
không thể thiếu của cuộc sống. Vì yêu anh, tôi một mình đi Sài Gòn để
được gặp anh, được ở bên chăm sóc anh, nấu cơm cho anh, vui đùa cùng
anh, như những gì hai đứa đã từng tưởng tượng. Nhưng một tuần đó chỉ có
nước mắt chờ đợi tôi, anh lạnh lùng như kẻ xa lạ, để cuối cùng kết thúc
tất cả, bỏ lại một khoảng trống thật lớn trong tim. Tôi trở về Hà Nội,
sống vật vã trong những nhớ, những thương và mong ngóng vô vọng. Đó là
quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời tôi, cứ cố gượng dậy lại bị đánh
gục, lê lết với vết thương anh gây ra, nhưng tôi vẫn có thể tiếp tục
chịu đựng, vì một niềm tin nhỏ nhoi chưa tắt. Có lẽ vì cái niềm tin ấy
mà khoảng thời gian đó tôi sống đau đớn như vậy, cho đến khi, chính anh
bóp nát nó, cuộc đời tôi mới rẽ sang hướng khác như ngày hôm nay.
Năm
năm, đã năm năm rồi kể từ đó. Tôi đã chờ đợi năm năm, cuối cùng thì
cũng gặp lại anh, chỉ là, tôi không còn là một Lu cuồng nhiệt và nông
nổi như ngày ấy nữa. Đau thương của cuộc đời khiến tôi trở thành đứa âm
mưu và chai lì hơn.
Hai chúng tôi im lặng một lúc lâu, anh mới lên tiếng.
- Mấy người cùng phòng em còn ở đây không?
Suýt nữa thì tôi cười bật thành tiếng, năm năm rồi, chẳng ai còn phải ở cái xóm trọ này nữa, đến tôi cũng đã khác cơ mà.
- Không, ra trường, có việc, mỗi người một phương rồi.
- Vậy à, chỗ anh cũng chẳng còn ai nữa. Nam với Huy cũng chuyển chỗ rồi.
Nam?
Ồ, con người này, tôi vẫn còn nhớ, là người mà không bao giờ tôi vượt
qua được. Bên anh, tôi lo sợ vì người đó, xa anh, tôi vẫn không bằng một
góc của người đó trong tim anh. Buồn cười lắm nhỉ! Tôi đã từng ghen tị,
nhưng cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Nói thật ra thì tôi quý người đó, một
tuần vào Sài Gòn trước đây, cũng chỉ có người đó mới khiến tôi cảm thấy
vui vẻ nhất. Còn anh Huy, không biết giờ thế nào rồi, tình cảm có còn
cộng dồn sáu với năm là mười một năm không?
Những con người thuộc về quá khứ…
- Về thôi, cũng muộn lắm rồi.
Tôi
nói rồi dứt điểm nhìn, quay bước đi trước, chẳng biết bao lâu sau tôi
mới nghe tiếng bước chân anh phía sau. Trước khi tạm biệt, anh trả lại
tôi chiếc găng tay mấy hôm trước tôi cho anh mượn, nói vài lời cảm ơn.
- Mấy ngày vừa rồi, cảm ơn em đã dắt anh đi chơi Hà Nội.
- Không có gì, em tự giúp mình thôi. – tôi trả lời cố tỏ vẻ không có gì – Hẹn anh một ngày nào đó gặp lại.
- Uhm.
Rồi
anh quay bước đi, vẫn là tôi đứng nhìn theo dáng anh xa dần. Tiếng
phanh xe, chiếc ô tô xanh đã đến. Đợi tôi ngồi yên vị trong xe, Phong
nhấn ga rồi hỏi tôi.
- Còn gặp nữa không?
- Không.
- Anh không thích em đi gặp hắn.
- Em đâu phải là của anh. – Tôi nhếch mép, cười cho câu anh giới thiệu với người đó: “tôi là người yêu của nhóc này”.
- Là của anh!
Anh
gằn giọng, đảo vô lăng, làm xe lắc mạnh một cái qua khúc cua. “Của
anh”, uhm, tôi là vật sở hữu của anh, anh “bao” tôi mà, nhưng….
- Em đã giao hẹn trước rồi, hai ngày cuối tuần thì em chẳng là của ai cả.
Phong
không nói gì nữa trên suốt quãng đường về, nhưng vẻ mặt anh đủ nói lên
tất cả. Anh là dân chơi, anh không chịu được mấy lời ngông cuồng. Anh
cũng là một tay làm ăn lão làng, nên anh cũng không chịu được một cuộc
trao đổi thiệt thòi cho mình. Anh là một thằng đàn ông có cái mã ưa
nhìn, có cái khí chất kiêu ngạo của kẻ kiếm được cả đống tiền, nên càng
không chịu được “thứ đồ” của mình bị văng từ tay người này sang tay kẻ
khác. Anh giống như bất kể thằng nhà giàu nào tôi đã cặp trước đó, có
điều, anh cưng chiều tôi hơn, cũng thả cho tôi một chút không khí để
thở. Nếu nói tất cả những thứ ấy là vì anh yêu tôi, thì có lẽ tôi đến
sái quai hàm vì cười mất. Yêu à, chẳng ai đi yêu một đứa “điếm cao cấp”!
Lần
này Phong không về ngay sau khi đưa tôi đến khu trung cư, anh thô bạo
lôi tôi ra khỏi ô tô, đóng sập cánh cửa lại, ép tôi tựa lưng vào thành
xe. Hai tay anh chống hai bên, chân kẹp vào giữa chân tôi, khuôn mặt thì
dí sát đến mức tôi nghe rõ tiếng thở hổn hển của anh.
- Nói! Em là của anh!
Tôi chẳng thèm chống cự, cũng chẳng thèm đôi co, thản nhiên buông một câu.
- Phải, em là của anh.
Anh
nghiến răng, ép chặt tôi hơn, người anh còn nóng hơn cả động cơ xe sau
lưng tôi. Anh không hôn, mà đang tì đôi môi mình vào môi tôi, rồi đay
nghiến giận dữ. Tôi mặc kệ, cho đến khi cảm thấy khó thở mới đẩy mạnh
anh ra.
- Đi đi!
Tôi
nói qua kẽ răng, không vùng vằng, mắt nhìn thẳng vào mắt anh, lạnh
lùng. Anh cũng lườm lại tôi, chẳng nói gì nữa mà thô bạo cởi áo khoác
của tôi, động tác của anh như muốn xé toạc từng mảnh vải trên người tôi.
Tôi không ngại, cũng chẳng sợ, mà không kiêng nể gì còn tọng một đấm
vào bụng anh. Ngay lập tức anh co người, vòng vây với tôi cũng lỏng ra,
thừa cơ tôi đẩy mạnh anh rồi thoát ra ngoài, thản nhiên bỏ đi vừa chỉnh
lại quần áo. Phía sau, anh gầm lên như một con thú.
- LU! ĐỨNG LẠI!
Tôi
không thèm ngoảng lại, vẫn giữ nguyên tốc độ đi vào khu trung cư. Tiếng
gió đêm đông rít qua tai khiến tôi có đôi chút rùng mình. Tôi biết, anh
không bỏ qua cho tôi dễ dàng như thế. Vừa mở được cửa của căn nhà, tôi
đã bị đẩy mạnh một cái vào trong, suýt chút nữa ngã bổ nhào ra đất.
Không nén được nụ cười khấy, tôi khinh miệt nói, chẳng thèm nhìn kẻ mới
đẩy mình.
- Anh chẳng khác gì một con lợn giống.
Đèn
phòng không được bật lên, không gian yên tĩnh cho tôi nghe rõ tiếng thở
dồn dập của anh. Anh vòng tay ôm chặt lấy tôi từ phía sau, mạnh bạo đè
tôi xuống nền gạch lạnh như tảng băng. Anh hôn tôi mãnh liệt, anh vẫn
không quên nguyên tắc của tôi, nếu tôi không yêu, tôi sẽ không cho phép
ai hôn môi mình. Tôi chẳng có cảm giác gì, chỉ khóc, khóc vì đã để người
đó nhìn thấy tình cảnh của mình lúc ở bãi đậu xe. Trong thoáng chốc
vùng ra khỏi Phong lúc đó, tôi đã nhìn thấy người đó ở phía bên kia
đường, trầm mặc quan sát tất cả. Tôi không muốn, không muốn bị nhìn thấy
mình nhơ nhuốc đến thế nào. Bỗng dưng cơn uất hận dồn nén trào ra, tôi
vươn tay, bấu mạnh vào lưng của kẻ đang trên tôi, dùng hết lực mà ấn
móng tay vào sâu da thịt hắn. Thế nhưng, tôi cũng hiểu, hành động của
mình chẳng khác nào kích thích thêm cho cơn hoan lạc của hắn, hắn càng
điên cuồng hơn. Nước mắt càng tuôn rơi… Giá mà, giá mà tôi không bẩn
thỉu như thế này, tôi đã có thể vui vẻ mà cười với người đó… một lần
cuối…
Trước khi thiếp đi vì mệt, tôi vẫn còn nghe được tiếng Phong thì thầm bên tai…Em…là của anh….
***
Ánh
đèn lấp lóa đảo qua đảo lại căn phòng đông nghịt người, tiếng nhạc nện
vào màng nhĩ những âm thanh chát chúa. Tôi chọn cho mình một chỗ khá
“sáng sủa bắt mắt”, đảo nhìn khắp căn phòng để kiếm “khách” như một thói
quen mà quên mất hôm nay mình đến đây chỉ để uống.
- Gì thế nhóc!
Tiếng
anh Quân từ sau quầy rượu kéo tôi lại, anh ấy là bartender của quán
này, tay nghề của anh rất tốt, lại đúng việc anh thích, tôi vẫn thầm
mừng cho anh.
- Như cũ nhá anh!
Tôi
chẳng nói gì nhiều, nhưng anh hiểu ngay ý của tôi. Mỗi lần tôi đến bar
để uống thì chỉ uống bia, thứ bia lạnh buốt, đầy bọt trắng. Buồn, hoặc
đến “Lặng” uống cà phê, hoặc tôi sẽ đến bar này uống thứ gì thật sốc như
bia. Ngày còn sinh viên, không có nhiểu tiền, tôi hay uống nước ngọt có
ga. Cảm giác sốc đến từ cổ họng rồi bốc lên đầu khiến mọi thứ trong
giây lát choáng váng, như vừa đẩy được cái gì đó rất nặng ra khỏi tâm
trí vậy.
- Sao? Chuyện gì thế em?
Anh
đặt cốc bia to hơn cả hai bàn tay của tôi xuống, xoa xoa đầu, hỏi tôi
như một người anh trai. Tôi cầm cốc lên, tu một hơi gần nửa, mắt đỏ ngầu
vì hơi bia.
- Em chán.
- Chán gì thế nhóc? Phong vẫn để em đến đây à?
Tôi nhếch miệng, tu thêm một hơi nữa.
- Tối hôm kia em vừa bị hắn hành cho nguyên một đêm, đến giờ vẫn mất tích, càng tốt.
Anh Quân nhướn mày, tỳ hai tay vào bàn hỏi tôi có chút lo lắng.
-
Nguyên một đêm cơ à? Chuyện gì làm hắn bực vậy? Lần cuối cùng hắn làm
vậy với em hình như là lúc em đang trêu một thằng cha già ở bar này.
- Vì người đó.
- Ai? An hả?
Nhắc đến người ấy anh cũng thoáng chựng lại.
- An còn ở Hà Nội không, hay về Sài Gòn rồi.
Tôi lắc đầu, kể từ hôm đó anh không còn liên lạc với tôi nữa, chắc anh thấy ghê tởm tôi.
- Anh có tin của “nó” không?
Tôi
lảng qua chuyện khác hỏi anh. Anh cười cười, lắc đầu như một thói quen
rồi lại tất bật với công việc của một người pha chế. Tôi nhìn anh biểu
diễn một lúc, rồi uống nốt chỗ bia còn lại, bỗng thấy hơi mơ màng. Say
à? Sao sớm thế!
“Nó”
mà tôi vừa hỏi anh Quân, là người yêu cuối cùng của anh, theo như anh
nói, người tạo thêm một mắt xích nữa cho mối quan hệ giữa tôi, anh và
người đó. Năm năm trước, ba chúng tôi đều quen nhau trên mạng, trong khi
tôi và người đó thành một cặp thì anh Quân và người đó trở thành hai
người bạn khá thân. Rồi anh Quân cũng có người yêu, cứ ngỡ tưởng là bốn
người, hai cặp, từ đây có thể vui vẻ cùng nhau, ai ngờ đâu…Vào Sài Gòn,
cùng với sự lạnh lùng của người đó, tôi cũng mơ hồ nhận ra có gì khác lạ
giữa người đó và người yêu anh Quân, hai người thân mật, đùa giỡn cứ
như là một cặp thật sự vậy. Anh Quân hay ghen, tôi thì nhạy cảm, quan hệ
giữa bốn người bỗng chốc căng thẳng. Sau ngày tôi về Hà Nội không lâu,
thì anh Quân cũng nói lời chia tay với người yêu. Đời lắm cái lạ lùng
muốn trêu tức người ta, người yêu anh ngay lập tức muốn quen với người
đó. Thế là tình bạn lại đổ vỡ. Anh Quân mất người yêu, cũng mất luôn cả
bạn, khoảng thời gian đen tối của tôi cũng là lúc anh phải trải qua
những nghiệt ngã nhất. Những lúc vui vẻ hiếm hoi, tôi vẫn hay đùa anh,
anh là người em muốn mà không thể yêu. Chúng tôi dựa vào nhau để cùng
vượt qua lúc khó khăn nhất, lúc nỗi nhớ không ngăn được ồ ạt tràn về,
cho nhau những lời động viên chân thành. Ai không biết, nhìn vào quan hệ
chúng tôi, không thể nhận ra nó khác yêu ở chỗ nào. Tôi quý anh, coi
anh như một người anh trai, có lẽ còn hơn cả thế, gần chạm đến ngưỡng
yêu, nhưng vẫn còn thiếu gì đó. Đến bây giờ, chỉ anh là người hiểu tôi
nhất…
Tôi gọi thêm một cốc bia nữa. Anh Quân cũng rảnh được một chút, lại qua nói chuyện với tôi.
- Em đã thỏa nguyện chưa?
-
Hì, sao cái gì anh cũng nhìn ra nhở. Rồi, em đã thỏa nguyện rồi, đã đi
chơi cùng anh ấy, được nấu cơm cho anh ấy, được quan tâm anh ấy…
Tôi thả ánh mắt len lỏi trong đám người phía trước, chẳng biết phải nhìn nơi đâu.
- Vậy sao vẫn buồn? Em vẫn còn muốn níu kéo à?
Tôi bật cười, cười thật sự.
-
Năm năm rồi, níu kéo gì hả anh, anh nhìn em như thế này có có đủ tư
cách để níu kéo anh ấy à? Anh ấy thấy hết rồi, thấy em nhơ nhuốc, bẩn
thỉu đến thế nào rồi…
Tôi
không khóc được, hốc mắt lại cứ cay xè, thật khó chịu. Anh đẩy cốc bia
về phía tôi, tôi cầm lấy tu một hơi gần cạn, nước mắt cuối cùng cũng
trào ra được.
- Sao lần nào trước khi ra đi em cũng để lại ấn tượng xấu với anh ấy thế hả anh….
Tôi
hỏi ai, hỏi anh Quân, hỏi anh hay đang hỏi chính tôi. Tôi không muốn
nghĩ nhiều nữa, năm năm rồi, suy nghĩ chất chứa đã quá nhiều rồi. Tôi
bỗng muốn cười to lên, cười giễu chính cuộc đời mình, hèn hạ và nhục
nhã, thế mà vẫn muốn giữ cho tình yêu dành cho anh nguyên vẹn và trong
sáng. Giữ được thì sao, anh cũng đâu có biết, cuối cùng vẫn là tôi chịu
đắng cay. Xung quanh, đám người được nhạc sàn dìu dắt, cứ thế lên đến
đỉnh điểm hoan lạc, họ bắt đầu quấn lấy nhau như hai con rắn không
xương, thỏa mãn xác thịt cho nhau. Tôi quay cuồng trong ánh đèn, trong
mùi vị nồng nặc của dục vọng, trong những đau đớn thêm lần nữa không kìm
được. Có vài kẻ đến ve vãn tôi, haha, trông tôi thảm hại thế này mà vẫn
có sức hút cơ à? Đúng là trêu ngươi, sạch sẽ có người thích, bẩn thỉu
cũng có kẻ bẩn thỉu thích. Tôi đáp trả những cái vuốt ve khiêu khích,
những lời mời gọi ẻo lả. Ngày xưa tôi là ai? Giờ tôi là ai? Là một thằng
trai bao mà thôi! Tôi không có quyền từ chối, vì họ dùng tiền mua tôi
rồi cơ mà. Tôi cười lên man rợ trong những ái ân hờ hững ấy, để rồi
thoắt ẩn thoắt hiện lại thấy người đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt thương
hại pha lẫn vẻ kinh tởm. Tôi càng cười to hơn, để mặc những kẻ kia vuốt
ve cơ thể mình. Tôi lại có ảo giác, lần nào say tôi cũng có ảo giác thấy
anh. Sao nhỉ? Sao tôi vẫn chưa quên được anh nhỉ? Tình yêu là cái gì,
sao tôi không rửa được nó…
***
Lảo
đảo tìm chìa khóa mở cửa, tôi suýt nữa thì ngã lăn ra hành lang, miệng
vẫn không khép được nụ cười khinh bỉ dành cho chính mình. Bỗng có bóng
người xuất hiện, tôi bật ra thành tiếng.
-
Anh về rồi à, tưởng sau đêm đó anh mất tích luôn rồi. À à, anh là ai,
là Phong đại thiếu gia cơ mà, đâu vì hạng như tôi mà suy nghĩ. Cút đi!
Tôi muốn ở một mình!
Lè
nhè đúng chất say rượu, tôi phẩy phẩy tay đuổi kẻ đó đi rồi nhanh chóng
mở cửa vào nhà. Vừa vào đến nơi, tôi ngã vật ra nền nhà. Chà, hôm nay
sàn nhà cũng thật lạnh.
Đèn bật sáng. Tôi che mắt, làu bàu tiếp.
- Bảo anh cút cơ mà.
Qua
khe hở ngón tay, tôi lờ mờ thấy được người đang đứng phía trước. Không
phải Phong! Là ai? Mái tóc hơi rối, đôi mắt đen thẳm, cái mũi mà tôi
từng trêu là mũi cà chua, đôi môi ấy…Quen quá, ai, ai được nhỉ…
Người đó cúi xuống, định kéo tôi dậy, nhưng tôi nhanh chóng giật lùi lại tránh né.
- Đừng, đừng động vào em!
Tôi co lại như con thú dính mưa, hoảng loạn lắc đầu. Đó là anh.
- Dưới đó lạnh, em đứng dậy đi rồi mình nói chuyện sau.
- Không còn gì nữa, không còn gì nữa từ lâu rồi mà, anh về đi….
Anh vẫn không từ bỏ, cố gắng chạm vào tôi, nhưng tôi càng co vào hơn, tôi không muốn anh chạm vào mình.
- Đừng, bẩn lắm…bẩn lắm….em bẩn lắm…đừng động vào em…
Đôi tay anh dừng giữa khoảng không, một lúc thật lâu sau anh ngồi xuống đối diện tôi.
- Lu à…
- Anh về đi, em xin anh đấy, về đi, xin anh….đừng ghét em…em xin anh mà…
Anh lặng im, không nói gì…
Thời
gian cứ trôi, thật lâu, thật lâu sau tôi mới tìm lại được bình tĩnh,
nhưng nước mắt lần nữa rơi. Sao thế, sao từ lúc gặp lại anh tôi lại khóc
nhiều thế này…
- Em xin lỗi, xin lỗi anh mà, đừng ghét em…Vì em vẫn yêu anh, vẫn yêu anh nhiều lắm…
Chỉ
còn tiếng kim đồng hồ khẽ nhích từng tiếng khô khốc và tiếng tôi run
run nói anh nghe, về năm năm qua, về những gì tôi đã trải qua. Về Hà
Nội, dù đã nói dừng lại, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được anh, vẫn
còn quan tâm anh rất nhiều, mỗi tối vẫn nhắn tin chúc anh ngủ ngon, vẫn
muốn chia sẻ với anh những buồn vui, vẫn buồn khi anh buồn, vẫn thấy hụt
hẫng khi anh bất cần…Tôi nhớ anh, nhớ đến ngây dại, mệt mỏi vì chính
nỗi nhớ đó nhưng lại không dám quên anh. Anh từng là động lực sống của
tôi, quên anh rồi, tôi biết phải sống như thế nào. Vì những đau đớn đó,
tôi không thể vượt qua được quá khứ, và vẫn mong một ngày được gặp lại
anh. Nhưng tôi làm gì có nhiều tiền đến thế để lần nữa vào Sài Gòn. Tôi
sợ, có thể sau này mãi mãi không còn gặp được anh, nỗi sợ hãi ám ảnh tôi
cả trong những giấc mơ. Rồi bất chấp ngăn cản của anh Quân, tôi đổi lấy
những đồng tiền bằng thể xác mình, chấp nhận làm trai bao cho người ta
mặc tình sai khiến. Những đau đớn thể xác và nỗi nhục nhã tôi đều có thể
cắn răng chịu đựng, vì nghĩ đến ngày sẽ được gặp anh. Nhưng ai ngờ đâu,
ngày cầm trên tay tấm vé máy bay, cũng là lúc tôi nghe tin, anh đã có
người yêu mới. Trong tôi, mọi thứ đều đổ sụp, khoảng trời bỗng chốc tối
đen không chút ánh sáng. Tôi không đi Sài Gòn, mỗi tối không nhắn tin
chúc anh ngủ ngon nữa, thôi không ngóng tìm từng chút tin tức của anh,
cũng không chia sẻ với anh những vui buồn trong cuộc sống. Vì, đời tôi
đã rẽ sang một hướng khác….
Năm năm, tôi qua tay không biết bao nhiêu người, đủ loại, già có, trẻ
có, nghèo có, giàu có. Tôi ngỡ tưởng những nhơ nhớp đó có thể vùi sâu
tình yêu dành cho anh, thế nhưng hóa ra không phải, mà hơn tất cả, tôi
nhận ra, vì giữ gìn tình yêu đó mà tôi có thể sống được đến bây giờ. Tôi
biết anh đã quên tôi, biết anh sẽ ghét tôi nếu nhận ra tôi vẫn còn yêu
anh nên vẫn luôn cố tỏ ra lạnh lùng với anh. Tôi dẫn anh đi gặp anh
Quân, đưa anh đi đến những nơi kỉ niệm, cũng là vì muốn anh phải biết
tôi đã đau đớn đến thế nào khi anh lạnh lùng rời bỏ tôi. Nhưng hóa ra,
cũng chỉ vì tôi muốn anh đừng quên tôi…
- Anh ơi, đừng ghét Lu..được không…em xin lỗi, vì vẫn ở đây….
Tôi
đau đớn van xin anh, như một kẻ hành khất cần chút ít niềm tin cuối
cùng để sống. Tôi đã chọn rất nhiều lối đi cho cuộc đời mình, nhưng
loanh quanh tôi vẫn bị lạc về con đường tôi và anh đã từng đi. Từng nói
anh luôn là nhất, từng nói dù sao cũng vẫn sẽ ở đây…
Anh im lặng, vẫn là im lặng nhìn tôi. Thật lâu sau, anh mới lấy từ trong túi ra một phong thư nhỏ, đưa tôi.
- Anh ra Hà Nội, để đưa em cái này.
Tôi không dám cầm lấy, chỉ sợ hãi nhìn phong thư. Có thể là gì, là
thiệp cưới à? Hóa ra là vì thế. Anh ra Bắc vì muốn phát thiệp cưới cho
những người thân của anh ở đây, chỉ là tiện thể qua gặp tôi. Tôi chua
chát nuốt giọt lệ cuối cùng vào trong, rồi lặng lẽ cầm lấy phong thư.
Anh đi rồi, tôi vẫn ngồi im trên nền nhà lạnh lẽo. Bỗng tôi nhớ Phong, nhớ vòng tay cứng chắc mà ấm áp của anh.
***
Hôm đó là 26 tháng 12, vừa qua Noel. Tôi lặng lẽ đứng ở sân bay, chẳng
biết phải nhìn theo chiếc máy bay nào sẽ cất cánh. Vẫn là cảm giác hoang
mang như cách đây năm năm tôi đứng giữa sân bay Sài Gòn. Anh đi rồi,
tôi không dám mở phong thư đó ra.
- Cậu ta đi rồi.
Anh Quân đứng cạnh tôi, cũng ngóng nhìn về phía bầu trời xám xịt.
- Em không muốn biết trong phong thư đó là gì à?
- Biết có thay đổi được gì không anh? Em bây giờ có còn là Lu của ngày xưa đâu.
Tôi không nhìn anh Quân, chỉ đưa phong thư cho anh, mặc anh quyết định vứt đi hay mở ra. Một lúc sau, tôi nghe tiếng xé giấy.
- Là hai vé máy bay, một đi Hàn Quốc, một đi Nhật Bản.
Tôi không tỏ ra bất ngờ, nhưng nước mắt như kẻ phản bội, nói lên tất cả. Ngày nào đó của năm năm trước anh từng nói.
“Anh thích Nhật, em thích Hàn, vậy sau này, một tháng chúng mình sống ở Nhật, rồi bay qua Hàn Quốc sống một tháng.”
“Thế không về Việt Nam à?”
"Có chứ, rồi tháng sau lại về Việt Nam, nhá”
Tôi
quay lưng lại, bước về phía có một người vẫn đứng chờ tôi ở cửa sân
bay. Phong đứng đó, bên chiếc ô tô xanh. Thấy tôi đến, anh mỉm cười.
- Nay ăn cá nhé, anh sẽ gỡ xương, đút cho từng miếng mà ăn. Yên tâm, mấy hôm trước anh đi tìm cách nấu cá mà không tanh rồi.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại anh, trước khi mở cửa ô tô, thầm nói một lần nữa
…Em xin lỗi, vì vẫn ở đây….
PS: Tình yêu lớn à, cuối cùng Tình yêu nhỏ cũng viết xong truyện của chúng mình rồi...Ngủ ngoan nha"
