Trái tim Gia Hân tự dưng thấy ấm áp lên hẳn khi nhìn thấy anh, ánh mắt
cô nhìn anh cũng có phần hơi khác, chẳng biết anh có đủ nhạy cảm để nhận
ra không.
Anh từng nói với một người về cô: "Ánh
sáng của cô bé nhẹ dịu như một ngôi sao, không phải ngôi sao không đủ
sáng, chỉ vì ngôi sao ấy đã bị ánh mặt trời che lấp đi thôi, đến khi màn
đêm buông xuống ngôi sao ấy sẽ thắp sáng cả bầu trời."
Nhất
Minh lớn lên bên Gia Hân từ nhỏ, là “thanh mai trúc mã”, gia đình hai
bên cũng thân nhau như anh em ruột. Từ thời Gia Hân còn lẫm chẫm bước đi
từng bước, cô đã quen với việc có một người anh hơn mình tám tuổi, luôn
yêu chiều, nâng niu, chiều chuộng cô. Khi cô còn bé, mỗi lần Gia Hân
khóc, anh đều bế cô, cõng cô, kể truyện cười cho cô nghe. Đến lúc Gia
Hân lớn lên – khi cô bắt đầu biết khóc vì những thứ tình cảm đơn phương
đầu đời, anh tình nguyện làm “thùng rác” miễn phí của cô, dùng danh
nghĩa một ông anh trai, âm thầm gánh hết những nỗi buồn của cô. Người đó
làm cô đau bao nhiêu, anh lại làm vết thương ấy lành lại, để rồi tự
gánh lấy nỗi đau ấy về mình bấy nhiêu.
Anh đã yêu cô từ rất
lâu, rất rất lâu, chính xác được bao nhiêu năm thì Minh chẳng còn nhớ
nữa. Lần đầu tiên phát hiện ra tình cảm của mình, anh đã phải đấu tranh
với bản thân rất nhiều, chỉ để xác định đó là cảm giác quá quen, quá
thân thuộc hay chính xác là tình yêu. Thời gian sẽ là lời giải đáp tốt
nhất. Mùa hè năm ấy, Minh lần đầu tiên xách hành lý, đi trên đôi chân
của mình, bắt đầu một cuộc sống tự lập. Những ngày tháng học Đại học ở
Pháp, có một người luôn trở thành động lực thôi thúc Minh cố gắng không
ngừng.
Bao nhiêu năm anh đi học xa, hết Đại
học lại đến Cao học, mặc dù rất ít gặp nhau – chủ yếu là giữ liên lạc
qua mạng, nhưng tình cảm trong Minh chưa từng thay đổi. Anh không hiểu ở
Gia Hân có điểm gì đặc biệt thu hút anh đến vậy. Cô chỉ là một cô gái
bình thường, chẳng có gì nổi bật, vụng về, lại lười biếng, thậm chí
chẳng có tí khái niệm gì về cái gọi là “nữ công gia chánh”. Nhưng cứ mỗi
lần nhắc đến cái tên ấy, nhớ đến gương mặt ấy, Minh lại không ngăn được
mình nở một nụ cười, phát hiện ra trái tim mình vẫn luôn lỡ mất một
nhịp, và lại luôn nhớ về hình ảnh một cô bé 13 tuổi, tóc thắt bím hai
bên, nhất nhất ôm lấy chân anh gào khóc gọi “Anh trai” ngày anh đi du
học. Dù chỉ là “Anh trai”, nhưng chỉ cần cô bé ấy muốn anh ở bên cô, anh
đã mãn nguyện lắm rồi.
Cô chưa một lần nhận
ra… anh luôn đứng một chỗ nhìn cô, đợi cô. Không phải vì Gia Hân vô tâm,
mà bởi cô đã quá quen với cái danh nghĩa “anh trai – em gái” từ thuở
bé, cái khoảng cách từ một bức tường ngăn cách vô hình khiến Gia Hân
không bao giờ hiểu được những câu nói ẩn ý của Minh.
***
Mùa đông 2011.
Đã
7 năm kể từ ngày anh đặt chân lên thủ đô Paris hào nhoáng và xinh đẹp.
Anh không còn là một đứa trẻ nữa, cuối cùng Minh cũng trưởng thành, đã
bước chân ra ngoài xã hội, đi làm được một năm; còn cô cũng đã là sinh
viên Đại học năm thứ ba. Thời gian làm thay đổi nhiều thứ, nhưng có một
số thứ vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Bắt
đầu từ khi Gia Hân đặt chân vào ngưỡng cửa trường đại học, Minh năm lần
bảy lượt bóng gió về tình cảm của mình, thăm dò suy nghĩ của Gia Hân.
Nhưng chưa bao giờ Gia Hân hiểu được sự thật đằng sau những lời anh nói,
cô lúc nào cũng nghĩ đó là những câu nói đùa.
MingMing: Dạo này còn “tim đập chân run” với hot boy nào không?
XingXing: Không, em hết rồi.
XingXing:Mùa đông năm nay đang cô đơn gần chết đây. Tim em sắp hóa thành đá rồi Minh ạ.
MingMing: Thế để anh về làm hoàng tử của em nhé!
XingXing: Đồ dở hơi này, đừng đùa như thế nữa. Em chẳng tin đâu.
MingMing: Anh có đùa đâu. Anh nghiêm túc mà.
XingXing: Nghiêm túc mà nói chuyện qua Y!M thế này à?
MingMing:
Thế nói chuyện qua Y!M là không nghiêm túc hả? Nếu em thích một người
em không thể gặp, em nói với người ấy qua Y!M, nghĩa là ko nghiêm túc
hả?
XingXing: Kệ anh đấy. Hâm, em đi ngủ đây.
Từ
bé đến giờ, chưa bao giờ Gia Hân nghĩ đến chuyện Minh thích cô, bởi lúc
nào cô cũng thấy anh có người yêu bên Pháp. Thú thật là cô không quan
tâm lắm đến chuyện tình cảm của anh, bởi từ khi trưởng thành, cấp hai,
rồi lên cấp ba, Gia Hân cũng háo hức theo đuổi chuyện say nắng của bản
thân. Hơn nữa, khoảng cách xa như thế, cả không gian lẫn thời gian…có
nằm mơ Gia Hân cũng không nghĩ đến. Nhưng từ lần cuối cùng anh tỏ tình
với cô qua mạng, rồi thi thoảng nửa đêm gọi điện đòi nói chuyện với cô
suốt đêm, Gia Hân bắt đầu hoang mang thật sự. Nhất là sau vụ anh cãi
nhau với cô sau ngày Halloween, Gia Hân mới hơi tin vào lời tỏ tình ẩn ý
của anh.
Halloween.
MingMing: Anh vừa xem ảnh em đi party Halloween. Ăn mặc thế mà được à?
XingXing: Beautiful witch mà anh. Hơn nữa, em gái anh lớn rồi, cho em điệu đà một tí chứ :P
MingMing: Hở hang như thế chỉ tổ kêu ong gọi bướm :-w. Anh biết thừa ý đồ của em :-w
XingXing: Em chẳng có ý đồ gì hết ;))
MingMing: Còn ko phải gây sự chú ý của hắn ta sao :-?
XingXing: Hehe bị anh bắt bài rồi :”>
MingMing: Lần sau ko được phép ăn mặc như thế nữa!!!
XingXing: Chuyện riêng của em chứ >:P
XingXing: Thôi, ko nói chuyện vs anh nữa. Em đi chúc mừng sinh nhật một người rồi đi ngủ đây.
MingMing: Đứng lại đấy cho anh. Lần nào cũng có bài chuồn như thế. Ko được đi.
Minh
còn chưa nói xong thì Gia Hân đã out ngay lập tức. Lần nào cũng thế, cứ
anh trêu chọc hoặc nói gì khiến Gia Hân cứng họng, không đấu khẩu lại
được thì cô liền đánh bài chuồn, out ngay khiến anh chẳng thể làm gì
được. Nhưng lần này anh không thể tha cho cô được. Minh gọi điện về Việt
Nam, 12h đêm, điện thoại Gia Hân rung lên bần bật. Cô vừa mở máy thì đã
nghe một tràng, giọng Minh vọng ra từ điện thoại vừa giận dữ, vừa lạnh
lùng, chưa bao giờ cô chứng kiến anh tức đến như thế. Tức cái gì chứ,
người tức phải là cô, hôm nay ăn mặc như thế, trang điểm như thế mà
chẳng gặp được “người trong mộng”. Anh mắng cô cái quái gì vậy? Gia Hân
ấm ức định cãi, nhưng Minh quát liên tục khiến cô không tìm được khoảng
trống để xen vào. Bình thường đối với Gia Hân, anh rất hiền, nhưng khi
anh tức giận thế này, dù muốn cúp máy, Gia Hân cũng không dám. Giọng nói
đanh thép của anh toát ra cái uy rất lớn với cô. Cô cá là bây giờ trán
Minh đang nhăn hết lại. Thôi vậy, cô để điện thoại ra xa, cho anh tự nói
một mình. Đến 10 phút sau Gia Hân mới nhấc máy lên.
- Anh nói xong chưa?
- Anh lo cho em. – Giọng Minh trầm xuống.
-
Không cần anh lo mà. Em có làm sao đâu. Chỉ là trang điểm một chút, ăn
mặc hơi ngắn một chút. Người yêu anh chẳng toàn những chị phóng khoáng
dã man, sao không thấy anh ý kiến gì?
- Hiện giờ anh không có người yêu. – Minh gằn từng tiếng.
-
Uh thì người yêu cũ. Tóm lại là chẳng hiểu tại sao anh phải cáu như thế
với em cả? Con gái ăn mặc đẹp là chuyện bình thường mà.
- Em không hợp với phong cách đấy đâu!
- Thì bây giờ em thay đổi. Em muốn thay đổi vì người em thích.
- Nhưng anh ta có đến đâu, Kiên có đến đâu. – Minh hơi gắt.
- Làm sao em biết trước được anh ấy không đến? Anh cứ thế này em sẽ tưởng anh ghen thật đấy!
- Anh đang ghen thật mà. – Minh trầm giọng xuống, nói lí nhí hẳn.
- Lại bắt đầu rồi đấy. Anh đừng đùa em như thế, em không thích đâu. Anh làm em sợ đấy!
- Anh-không-đùa. – Minh thở dài – Thôi, muộn rồi, em ngủ đi.
Gia
Hân không nói năng gì, không chào tạm biệt anh, không chúc anh ngủ ngon
như thường lệ, chỉ lặng lẳng cúp máy luôn. Rồi tự dưng hai hàng nước
mắt cứ lặng lẽ chảy mãi, một lúc sau sờ tay lên mặt Gia Hân mới biết
mình đang khóc.
Cô có người cô thích rồi, nếu
Minh thích cô, mà cô không thích anh, cô sẽ phải đối xử với anh như thế
nào? Mà cái cảm giác giận dỗi, nhưng cũng ngọt ngào khi được anh quan
tâm khi nãy rốt cục là gì đây? Anh là người con trai đầu tiên lo cho cô
từng tí, từng tí một như thế.

Minh
được tổng công ty điều về công tác tại chi nhánh ngân hàng tại Việt Nam
hai tuần, sau đó kết hợp luôn với kỳ nghỉ phép. Đây có lẽ là thời điểm
thích hợp nhất của anh để bày tỏ một cách nghiêm túc với Gia Hân, Minh
không thể đợi thêm được nữa, nếu không rất có thể anh sẽ mất cô mãi mãi.
Ngày anh đặt chân xuống sân bay Nội Bài, Gia Hân và bố cô đã đứng sẵn
để chờ anh. Vừa nhìn thấy anh, Gia Hân ra sức vẫy vẫy tay, cười toe
toét. Minh cứ ngỡ đó là cô bé con năm nào. Anh nhanh chóng bước từng
bước về phía cô gái bé nhỏ.
Minh đứng trước
mặt Gia Hân khiến cô ngỡ ngàng đến mức há hốc mồm ra nhìn. Bảy năm sống ở
nước ngoài khiến anh thay đổi 180 độ, gương mặt góc cạnh nam tính,
chiếc kính đen và bộ trang phục trên người anh làm Minh phong độ kinh
khủng. Anh – hiện đại, năng động, phong cách Tây – khác hẳn với người
con trai bảy năm trước cô từng ôm chân gào khóc thảm thiết đòi anh ở
lại. Câu nói đầu tiên của Gia Hân là: “Ặc, sao anh…đẹp trai thế?”. Dù
sao thì trong suốt bảy năm, Minh ít khi về Việt Nam, mỗi lần về đều về
thẳng nhà thăm bố mẹ anh, ghé qua thăm bố mẹ Gia Hân toàn những lúc cô
đi học hoặc không có nhà; cô ít khi gặp anh, nên bị shock với dáng vẻ
này của anh. Dù giữ liên lạc thường xuyên, nhưng chat Y!M, chat skype,
anh mặc đồ ở nhà, đường truyền mạng không tốt, ti tỉ lý do để Gia Hân
không nhận ra hấp dẫn từ anh sớm hơn. Minh một tay xách hành lý đi theo
bố Gia Hân ra xe, một tay quàng vai cô thân thiết, khiến mặt cô bỗng
dưng đỏ ửng, bất giác nhớ đến những câu nói tỏ tình “đùa” của anh. Một
người con trai như anh sao có thể thích một cô gái bình thường như cô
được chứ?
Bố Gia Hân giữ Minh ở nhà cô năm ngày
rồi mới được về nhà anh. Sau bữa cơm tối, Minh rủ Gia Hân đi dạo cùng
anh. Ngồi sau xe anh, bất giác Gia Hân mỉm cười. Cái cảm giác được dựa
dẫm vào người “anh trai” này lâu lắm mới quay lại trong cô. Minh đưa cô
dạo phố phường Hà Nội, cứ đi mà chẳng có mục đích, nhưng đi bên anh, Gia
Hân cũng không thấy chán. Nhớ lại lần anh giận cô, quát cô hôm
Halloween, Gia Hân lại muốn đánh cho anh một trận. Cứ đợi đấy, khi nào
người yêu anh cũng ăn mặc như cô, cô sẽ làm loạn lên cho xem, “giả vờ
ghen” thì “giả vờ” cho trót.
Lúc về, rõ ràng
đã đến trước ngõ, nhưng Minh lại không rẽ vào, khiến Gia Hân kêu lên ầm ĩ
tưởng anh nhầm đường. Anh chỉ bật cười, khẽ mắng cô đừng làm loạn nữa,
đưa cô ra khu Đền Lừ.
- Đi hóng gió với anh. Về nhà sớm làm gì?
-
Em ngoan mà, đi chơi xong phải về nhà sớm chứ. Hôm nay em mà đi với
Kiên mà lang thang về muộn thế này thì anh lại làm um lên như hôm trước,
nhỉ?
- Cũng biết trêu lại anh cơ đấy. Nhưng em đang đi với anh, nên tất nhiên là anh yên tâm rồi.
- Ra đây làm gì đấy?
- Có chuyện muốn nói với em.
- Gì đấy? Cấm trêu em nhé, em ghét nhất kiểu trêu đấy! – Gia Hân phụng phịu.
Hai
người đi bộ bên nhau dọc hồ Đền Lừ, chẳng mấy khi Gia Hân có tâm trạng
thư thái thưởng ngoạn thiên nhiên thế này, lại đi bên một thanh niên nổi
bật như Minh, khiến cô tự dưng có cảm giác hãnh diện vô cùng. Nhưng sau
đó đột nhiên lại là sự ùa về của cảm giác tự ti, vì trông cô giống một
cô bé nhà quê khi đi cạnh anh. Không được, không được hạ thấp bản thân,
nên gọi là “Cô bé lọ lem” thì hơn. Đúng là chẳng có ai hâm như cô! Mấy
lần Minh định quay sang mở lời, nhưng Gia Hân thấy anh cứ lúng túng như
gà mắc tóc, cô phì cười đánh mạnh vào vai anh.
- Trời ơi, đàn ông con trai kiểu gì thế? Muốn em giúp gì nào?
- Đối với anh, Gia Hân không phải em gái.
- Vâng, tất nhiên rồi, không phải em ruột mà.
-
Ý anh là, không đơn thuần là “em gái”. Anh thích Gia Hân, nghiêm túc
đấy. Anh thích Gia Hân từ khi em chỉ là một cô bé con, bây giờ thì có lẽ
đã tăng thêm nhiều nấc rồi.
- Diễn tập hả anh? Đạt đấy đạt
đấy, em chấm 10 điểm nhé hehe. Cứ dùng cái dáng vẻ lúng túng và nghiêm
túc của anh lúc nãy, nàng nào cũng đổ. – Rõ ràng là Gia Hân có vẻ hiểu,
nhưng không hiểu sao bản tính cố chấp trong cô cứ không muốn chấp nhận
sự thật Minh thích mình, cô bướng bỉnh ra sức phủ nhận.
- Thế nàng Gia Hân có đổ không?
- Em đã nói trước là không được trêu em cơ mà, em về em mách bố.
- Anh đã nói là anh không trêu em, anh nghiêm túc mà. Sao em không chịu tin nhỉ?
- Em cứ không tin đấy.
Nhìn
vẻ mặt của Gia Hân, Minh chỉ muốn bóp lấy cô, nghiền cô ra. Tức chết
mất. Minh nắm chặt lấy cổ tay Gia Hân, chặt đến nỗi tay cô đỏ lên, khiến
Gia Hân đau quá hét toáng lên. Chưa bao giờ Gia Hân thấy Minh mất bình
tĩnh như thế, đôi mắt anh tối sầm lại kìa.
- Được, em không tin phải không? Anh chứng minh cho em là được chứ gì.
Vừa
nói dứt câu, một bàn tay của Minh đặt vào eo cô, kéo mạnh vào mình, anh
cúi đầu xuống hôn cô. Nụ hôn của anh, dù chỉ chạm môi, nhưng khiến đầu
óc Gia Hân ong hết cả lên, mặt đất dưới chân cô như cũng quay quay. Nụ
hôn đầu của cô bị anh cướp mất rồi. Gia Hân trợn trừng mắt nhìn anh, còn
Minh vẫn đang nhắm mắt, dáng vẻ rất thật lòng.
- Anh bị điên à? Sao lại làm thế với em?
Gia
Hân gắng hết sức đẩy Minh ra, hét lên, không kiềm chế được liền tát cho
anh một cái. Anh rất cao, cô chỉ đứng chưa đến vai anh, nên cái tát của
Gia Hân khi đến được má anh cũng giảm lực đi nhiều. Gia Hân òa khóc,
chạy ra phía xa. Minh vội vàng đuổi theo cô, ôm cô vào lòng:
-
Anh xin lỗi, anh không cố ý. Anh chỉ muốn chứng minh anh thật lòng
thích em thôi. Thích em là chuyện của anh, còn việc em có thích anh hay
không, anh không ép em trả lời ngay đâu. Anh xin lỗi Gia Hân.
Cô
đứng phụng phịu trong vòng tay anh, đôi tay nhỏ bé cứ ra sức đấm liên
tiếp vào ngực anh, cho bõ cơn tức vừa bị cưỡng ép nụ hôn đầu. Nụ hôn đầu
chẳng giống chút nào so với sự tưởng tượng phong phú của một cô gái
lãng mạn như Gia Hân, lại còn…từ một người mà cô luôn coi là anh trai
nữa chứ. Hai từ “Loạn luân” cứ luẩn quẩn trong đầu cô.
Buổi
tối hôm ấy, Minh đưa cô về nhà, hai người chẳng nói với nhau câu nào
khiến bố mẹ Gia Hân cũng thấy lạ. Nhìn mặt Minh có vẻ buồn, Gia Hân cũng
thấy hơi áy náy, nhưng biết làm thế nào được, trái tim cô chưa từng
hướng về anh. Cho dù có lúc…phải thừa nhận, cô rung động trước vẻ đẹp
trai của anh, nhưng chắc đó chưa phải tình yêu đâu nhỉ?
Đêm
hôm đó, cả hai đều mất ngủ. Cuối cùng, sau bao nhiêu năm che giấu, Minh
đã thổ lộ được lòng mình với cô gái của anh. Còn Gia Hân, cả đêm nằm
lắp ráp, ghép nối tất cả những sự kiện từ nhỏ đến lớn có liên quan đến
Minh, cộng thêm những đoạn chat bóng gió của anh từ khi cô lên Đại học.
Không ngờ, anh đã thích cô lâu như thế, nhiều như thế. Cái cảm giác hiếu
thắng của một cô gái mới lớn khiến Gia Hân chìm vào giấc ngủ với một nụ
cười ngọt ngào.
Hai ngày hôm sau, Minh xin phép bố mẹ Gia
Hân về quê luôn, không đợi đến cuối tuần. Lúc cô đi học về đến nhà thì
anh đã về đến quê. Đột nhiên, một cảm giác mất mát và hụt hẫng xâm chiếm
cô suốt cả buổi tối. Không lẽ cô đã thích anh nhanh như thế sao?
Đêm
nào Gia Hân cũng ôm một mớ suy nghĩ về Minh đi ngủ, bản thân cô không ý
thức được hình ảnh Minh đang chiếm bộ nhớ càng ngày càng lớn trong tâm
trí cô. Con người đáng ghét này, tự dưng lại cả gan thay thế hình ảnh
Kiên trong lòng cô chứ, làm đảo lộn hết tôn ti trật tự trong lòng cô? Đồ
Minh chết tiệt, đồ Minh chết dẫm aaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Cuối
tháng 11, cả đại gia đình Gia Hân hân hoan hẳn lên vì sự kiện chú ruột
của cô cuối cùng cũng cưới vợ ở tuổi 38. Gia Hân háo hức cả đêm không
ngủ vì sắp được về quê, cố phủ nhận cái ý nghĩ: “Sắp được gặp anh rồi!”.
Về đến nơi, người đầu tiên đứng đón cô là anh, với chiếc máy ảnh chuyên
dụng trên tay. Trái tim Gia Hân tự dưng thấy ấm áp lên hẳn khi nhìn
thấy anh, ánh mắt cô nhìn anh cũng có phần hơi khác, chẳng biết anh có
đủ nhạy cảm để nhận ra không.
Ăn hỏi và đám
cưới diễn ra trong hai ngày liên tiếp, Minh kiêm luôn nhiếp ảnh. Hôm
sang nhà cô dâu, nhìn dáng vẻ cầm máy chuyên tâm và chuyên nghiệp của
Minh, Gia Hân bị chấn động mạnh trong lòng. Anh đang cố tình quyến rũ
cô, mặc comple đen, đeo kính đen, rõ phong độ, aaaaaaaaaaaaaaaa, bắt đền
anh đấy, người đâu mà quá đáng thế!!! Có lẽ không chỉ cô bị mê hoặc bởi
dáng vẻ ấy, mà cả họ nhà gái cũng thế. Chẳng thế mà hai ngày liên tục,
anh đều được họ nhà trai và họ nhà gái “phóng đại hóa”, giới thiệu nào
là “phóng viên nhiếp ảnh tạp chí” rồi lại “nhiếp ảnh gia”; thậm chí còn
khen anh giống diễn viên, khiến Gia Hân và Minh cười lăn lộn, chảy cả
nước mắt. Thời thơ ấu đột nhiên ùa về. Không biết đã bao lâu rồi, cô mới
ngồi bên anh cười thoải mái như thế. Có nên phá vỡ mối quan hệ tốt đẹp
ấy không? Là anh em sẽ mãi mãi là anh em, nhưng đã là người yêu, lỡ
chẳng may break-up, chẳng phải sẽ đánh mất thứ tình cảm xây dựng 20 năm
mới có này sao?
Hãy nắm lấy tay anh - Kỳ 2 ->
Hãy nắm lấy tay anh - Kỳ 2 ->
