Đọc: Hãy nắm lấy tay anh - Kỳ 1
Cái dáng điệu bé bỏng, dễ thương của cô những lúc như thế thật sự khiến anh không thể chịu nổi, chỉ muốn ôm nghiến vào lòng.
Cái dáng điệu bé bỏng, dễ thương của cô những lúc như thế thật sự khiến anh không thể chịu nổi, chỉ muốn ôm nghiến vào lòng.
Sau khi đã chụp hết những khoảnh
khắc cần phải chụp, anh rủ cô lén ra bên ngoài chụp ảnh. Trước khi bước
vào, Minh đã tia thấy ngôi đền ở trước cửa nhà cô dâu. Anh kéo tay Gia
Hân ra sân đền. Đây là lần đầu tiên hai người ở riêng bên nhau kể từ lúc
về quê.
Minh không đả động gì đến việc bắt
Gia Hân phải trả lời anh, nên cô cũng lớ lờ lơ đi luôn. Có lẽ như thế sẽ
tốt hơn, cô thầm nghĩ, không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Minh gọi cô, bảo
cô tạo dáng cho anh chụp ảnh.
- Ngồi lên cây kia chụp ảnh nhé!
- Cao lắm, em không trèo được í. Thôi, đứng ở đây được rồi hihi.
Minh
không nói gì, yên lặng chụp ảnh. Chụp xong mấy tấm Gia Hân đứng bên cây
đại thụ trước cửa đền, dường như anh vẫn muốn chụp thêm với những phông
nền khác.
- Trèo lên cây đi Gia Hân.
- Em đi giày cao gót, không giữ được vào thân cây, sợ ngã lắm.
- Để anh bế em lên!
Vừa
nói vừa làm, lúc Minh nói dứt lời thì Gia Hân đã thấy mình đang ngồi
dựa vào thân cây rồi. Anh bế cô nhanh như chớp, trong khoảnh khắc mắt
giao mắt, Gia Hân nhìn thấy tia yêu thương trong ánh mắt anh, hai má cô
bỗng nhiên đỏ ửng.
Gia Hân không thích chụp
ảnh, nhưng khi người bấm máy là anh, cô có thể tự nhiên tạo đủ mọi tư
thế, nụ cười dường như cũng tươi tắn hơn. Lúc chụp xong cảnh trên cây,
cô định nhảy xuống, không cần nhờ đến anh, kết quả là trượt chân, suýt
thì ngã nhào, may mà có anh đỡ. Mất mặt kinh khủng.
- Yên tâm, không trêu em đâu. Đứng dậy đi haha.
- Cám ơn anh! – Gia Hân đỏ mặt, tự mắng mình trong bụng.
- Không cần khách sáo. Cho em xem ảnh người yêu anh này! – Minh giơ máy ảnh ra trước mặt cô.
-
Đâu đâu, cho em xem với, thế mà cứ giấu. – Gia Hân trưng ra bộ mặt háo
hức, nhưng ánh mắt chưng hửng và tiếc nuối của cô không qua nổi mắt
anh.
- Đây này, xinh chưa?
Ngoài
ảnh ăn hỏi, toàn bộ đều là ảnh cô. Ảnh lúc cô ngồi trên bờ tường nhà
ông, ảnh cô trên thuyền khi qua sông, ảnh cô ngồi uống nước, ảnh cô ngồi
thả hồn nghĩ ngợi, và đống ảnh anh vừa chụp lúc nãy nữa. Gia Hân choáng
váng, không biết nói gì hơn.
- Sao, xinh quá
phải không, đến mức làm em câm nín ra thế kia. Hiếm khi mới thấy em kiệm
lời như thế này đây! Kiểu này là đang thấy tự ti trước người yêu anh
phải không?
- Hừ, chả xinh gì cả, nhìn như dở hơi ấy.
- Ơ, vô duyên, không được chê người yêu anh, anh đánh cho bây giờ!
-
Cô gái này không xinh bằng chị người yêu cũ của anh mà. Chị nào cũng
xinh lung linh, lại hiện đại nữa, có chị còn là Hoa hậu Sinh viên tại
Pháp nữa. Cô gái này thì làm sao sánh với anh được?
-
Chọn người yêu chứ có phải chọn hoa hậu đâu. Trong mắt anh thì cô gái
này là xinh nhất, đáng yêu nhất! – Minh vừa nói, vừa lấy ngón tay cái
xoa xoa tấm hình trên máy ảnh. – Mà hóa ra em để ý đến quá khứ của anh,
anh vui lắm!!
- Đừng có làm ra vẻ nghiêm túc, si tình như thế nữa, mất phong độ quá đi! Thế này thì đi lừa con gái kiểu gì hả Minh?
-
Lừa mỗi một cô mà mãi không xong đây này. Anh rất muốn hỏi cô gái này
có đồng ý làm người yêu anh không, nhưng anh sợ cô ấy giận, không dám
hỏi.
- Thế em hỏi cho nhé.
- Ừ, hỏi đi em.
Gia Hân làm ra vẻ đang bắt sóng tín hiệu, vài phút sau cô hớn hở trả lời:
-
Cô ấy bảo cô ấy chưa xác định được tình cảm của mình một cách chắc chắn
đâu. Cô ấy đang phân vân xem nếu cô ấy nhận lời anh, liệu có phải là
ngộ nhận không, vì cô ấy háo sắc lắm, mà ai bảo anh đẹp trai quá cơ! Còn
nữa, cô ấy nói là cô ấy đồng ý cho hai người một cơ hội, để cô ấy cố
gắng một lần xem sao.
- Nếu như cần phải cố
gắng, thì em bảo với cô gái trong ảnh là anh có thể chờ, cứ suy nghĩ kỹ
vào. Đừng nhận lời chỉ vì cô ấy không muốn làm anh bị tổn thương.
-
Nhưng cô ấy bảo hình như cô ấy cũng thích anh rồi. Nền tảng vững vàng,
cảm giác cũng đã xuất hiện. Mẹ cô ấy bảo cô ấy phải nắm bắt thời cơ.
- Mẹ cô ấy cũng biết rồi sao? Liệu anh có bị xử lý không đây? – Minh nở nụ cười hiền, giang tay chuẩn bị ôm Gia Hân vào lòng.
- Không sao đâu. Bố mẹ cô ấy chúc phúc cho cô ấy, tin tưởng anh ấy rất nhiều.
Đến lúc này thì Minh không kìm nổi nữa, ôm lấy Gia Hân thật chặt trong vòng tay mình, cúi xuống thơm nhẹ vào trán cô.
-
Lần này rút kinh nghiệm, không hôn em nữa, không lại ăn tát, hỏng xừ
khuôn mặt đẹp trai, keke – Minh cười rất dáng Sở Khanh – Này, đã nhận
lời làm người yêu anh rồi đấy nhé, cấm rút lại nhé!
- Để xem anh có chiều em không đã hihi.
Vừa
lúc em trai Gia Hân đi ra gọi hai người vào chuẩn bị “rút quân”, Minh
liền dúi chiếc máy ảnh vào tay em trai cô, nhờ nó chụp hộ vài kiểu ảnh.
Dịp đặc biệt như thế này, nhất định phải kỷ niệm mới được. Anh ôm cô
trong lòng, hiệu ứng bức ảnh rất tốt, từ cảm xúc người chụp, đến khung
cảnh, ánh sáng, tất cả đều perfect. Cả cuộc đời này, sẽ không bao giờ
quên ngày hôm nay.
Lúc chuẩn bị ra về, Minh
lại bế Gia Hân lên thành tường, cho cô chụp cùng chữ Hỷ. Bộ quần áo đỏ
của Gia Hân chụp bên chữ Hỷ màu đỏ, trông thật nổi bật, tông duyệt tông.
Minh cầm máy ảnh, bấm liên tiếp, đột nhiên nghĩ đến ngày Gia Hân cũng
làm cô dâu, lòng tràn ngập hạnh phúc. Gia Hân cười tươi rạng rỡ, thoải
mái tạo dáng, tạo xong mấy kiểu mà vẫn thấy Minh cầm máy chăm chỉ chụp,
khiến cô lúng túng không biết làm gì nữa. Mãi đến lúc thấy cả đoàn lục
tục kéo nhau lên hết ô tô rồi, hai đứa mới co giò chạy ra phi thẳng lên ô
tô, bị trêu cho một trận đỏ cả mặt.

Đám cưới xong, Gia Hân
còn ở quê chơi thêm vài ngày nữa. Minh lấy ô tô của bố đưa Gia Hân ra bờ
biển ở quê hai người – Ngày còn bé, nhà gần biển, về nghỉ hè, thi
thoảng anh lại lấy xe đạp chở cô ra biển. Hai đứa chơi cả buổi chiều
trên bãi cát, những ký ức tuổi thơ ấy Gia Hân chưa bao giờ quên. Từ khi
chuyển lên Hà Nội, Gia Hân không còn được tận hưởng cái cảm giác thư
thái, bình an khi đứng lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào nữa, cô cũng cảm
thấy một chút mất mát.
Minh ngồi dựa vào hõm
đá, Gia Hân ngồi chếch sang một bên, tựa người vào cánh tay anh, lắng
nghe tiếng rì rào của biển, hít cho căng đầy lồng ngực mùi vị mằn mặn
của biển khơi.
- Em có nhớ lần đầu tiên chúng mình đi ra biển cùng nhau không?
-
Hihi em không nhớ, chỉ biết lúc xem lại ảnh, thấy em bé tí, anh cũng
bé, chắc học cấp hai nhờ. Trong ảnh em lẫm chẫm chạy trên bãi cát, còn
anh thì đuổi theo ở đằng sau, mẹ em đứng một chỗ vẫy tay theo hehe.
-
Anh luôn có mặt trong những bước đi của em mà, từ bước đi đầu tiên –
nghĩa đen đấy! – Minh mỉm cười, bất ngờ hạ chân xuống cho Gia Hân ngã
vào lòng mình. Gia Hân xấu hổ, đỏ mặt, quay mặt sang chỗ khác mỉm cười.
Minh cúi xuống thơm lên má cô.
- Đừng có tranh thủ bắt nạt em. Hư thế. Em mách bố anh bây giờ nhé.
-
Suốt ngày đòi mách bố, em trẻ con thế, mấy tuổi rồi? Uh, mách đi, xong
bố anh xử lý anh, để xem đứa nào khóc to hơn. – Minh cười vang, giọng
cười giòn tan, sảng khoái, tan trong nắng.
Anh bế Gia Hân ngồi dậy, đặt cô ngồi xuống cạnh mình, cả hai cùng dựa lưng vào hốc đá.
- Em như thế này, có phải quá nhanh không anh?
- Yêu anh ấy hả? Anh không cho rằng 20 năm quen nhau là quá nhanh đâu, ngốc ạ!
-
Nhớ lại ngày xưa buồn cười thật. Chẳng bao giờ em nghĩ là em lại yêu
anh cả. Lúc nào đối với em, anh cũng là một người anh trai tốt nhất.
-
Còn là cái thùng rác của em nữa chứ? Hay nên gọi là “trung tâm tư vấn
tình cảm”, bác sĩ riêng cho tất cả các vụ say nắng của em?
Gia
Hân mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, hít nhẹ mùi hương trên áo anh, tự
dưng thấy đau lòng. Cô không chắc anh yêu cô từ bao giờ, nhưng chắc đã
rất lâu rồi. Mà từ lúc cô lớn lên, từ khi cô lần đầu tiên biết đến cái
cảm giác trái tim đập nhanh vì nụ cười của một người bạn khác giới, cô
đều kể hết cho anh. Ngay cả đến những cơn say nắng trường kỳ cả năm lớp
12, rồi ĐH năm thứ nhất, năm thứ hai, những lần cô bị tổn thương nhất,
cô đều dốc hết ruột gan với anh, như một nơi an ủi. Đều là chat qua
mạng, nên thú thực là cô không mấy chú ý đến tâm trạng của anh. Không
biết anh đau như thế nào những lúc như thế nhỉ? Gia Hân rúc sâu vào ngực
anh hơn, áp má mình vào hõm vai anh. Mùi hương của anh cho cô cảm giác
tin cậy, an toàn, ấm áp và yên ả. Thật kỳ lạ, trước đây, hồi còn bé, anh
cũng hay ôm cô, bế cô, cõng cô, nhưng chưa bao giờ Gia Hân ngửi thấy
mùi hương nhè nhẹ trên người anh. Từ lúc yêu nhau, cô lại trở nên đặc
biệt nhạy cảm với thứ mùi ấy, như thể nó trở thành một phần đặc biệt
trong cuộc sống của cô vậy. Cô yêu anh như thế, liệu có quá nhanh không
nhỉ? Đây mới đúng là “sức mạnh ngàn cân”, đủ sức đánh bật mọi hình bóng
những người Gia Hân từng say nắng.
- Anh ơi, nếu em lấy anh thì em sẽ ko phải sống trong tình trạng mẹ chồng – nàng dâu khổ sở nhỉ hihi. Em thích nhất cái đấy đấy.
- Em cầu hồn anh??? – Minh cười ngất.
- Ứ thèm nói chuyện nữa.
-
Thôi nào, uh uh, bố mẹ anh quý em còn hơn cả quý anh nữa chứ, anh ghét
lắm, sau này lấy em về rồi, anh sẽ nhân lúc bố mẹ không ở nhà để bắt nạt
em. Cứ cẩn thận đấy.
- Haha, hiền như anh mà bắt nạt nổi em á? – Gia Hân bĩu môi.
-
Hiền hả? Từ bé đến giờ chắc anh chỉ hiền trong mắt mỗi mình em thôi,
không thấy ngày xưa bố mẹ bó tay vì những trò anh bày ra à, đi đâu cũng
bị gọi là “nghịch như giặc”. Mà em thử sang Pháp hỏi xem, xem anh có
phải sát thủ nữ sinh không? Nhân tiện hỏi xem anh đã đánh cắp bao nhiêu
trái tim thiếu nữ, làm tan nát bao nhiêu trái tim cô gái rồi. Không
“hiền” cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng nhé!
- Anh đang khoe chiến công đấy à? – Gia Hân bẹo vào sườn Minh.
-
Không, anh chỉ đang nói thật thôi mà hehe. Chẳng qua từ bé đến lớn anh
chiều em quen rồi, đến lúc lớn lên anh lại đi học ĐH ở nước ngoài, rồi
lại thạc sỹ. Trong những năm tháng trưởng thành của anh không có em, nên
em không biết anh “quái” như thế nào thôi :D.
-
Hihi, trong đầu em lúc nào anh cũng vừa hiền vừa ngố, mẹ em còn bảo anh
“tồ” lắm cơ. Hồi học cấp ba, đã cao to, hay quên đeo phù hiệu lại còn
cứ thích đi ra đứng ngoài cửa lớp, xong bị sao đỏ bắt cơ haha. Hâm thế
không biết.
Minh cười phá lên, đã lâu rồi không có ai nhắc cho anh nhớ những kỷ niệm thời quá khứ. Bỗng dưng anh trầm ngâm nhớ lại.
Anh
11 tuổi, cô 3 tuổi. Năm ấy, khi Minh ngồi ấm ức trong góc nhà vì bị
mắng oan, có một cô bé nhỏ lẫm chẫm chạy đến, vỗ vỗ vai anh đầy an ủi,
cười tít mắt khiến anh vừa khóc vừa cười theo.
Anh 12 tuổi, cô
4 tuổi. Minh đánh nhau ở trường, về nhà bị bố cho một trận nên thân.
Anh không khóc, nhưng khi cô bé bốn tuổi lon ton chạy đến bên anh, ngồi
xuống cạnh anh, nước mắt Minh tự nhiên trào ra. Lúc ấy, Gia Hân chưa
hiểu chuyện, chỉ nhìn thấy “anh trai” bị đánh, cô ngước đôi mắt to đen
láy lên hỏi anh: “Đau lắm không anh, để em thổi cho nhé?”, rồi thổi phù
phù vào cánh tay Minh. Ngọn gió mát lành thổi lên tay Minh, xoa dịu mọi
sự đau đớn. Trong mắt Minh lúc đó, Gia Hân là người duy nhất yêu thương
anh.
Anh 13 tuổi, cô 5 tuổi. Có bất cứ thứ gì, quà vặt, đồ chơi, Gia Hân cũng vác về chia cho Minh.
Đó
là cô gái đầu tiên biết quan tâm anh như thế, những cô gái bằng tuổi
Minh lúc đó không có ai cư xử như Gia Hân. Tình cảm cứ nuôi dưỡng dần
dần từ thuở đó. Bàn tay bé tí tẹo thuở ấy là bàn tay ấm áp nhất trong
cuộc đời Minh. Và bây giờ, bàn tay ấy đã lớn, anh đã nắm được bàn tay ấy
rồi, sẽ mãi mãi, mãi mãi không bao giờ buông ra đâu.
- Thế mẹ em có kể cho em nghe là anh thích em từ khi nào không?
- Ko, sao mẹ em biết được hihi. Chẳng lẽ hồi bé anh công khai như thế á?
-
Ko, anh hỏi em thế thôi. Anh tưởng người lớn nhận ra, anh thấy hồi bé
anh tỏ rõ thái độ bỏ xừ. Đi chơi đâu cũng rủ em chơi cùng, có gì ngon
cũng mua về cho em ăn trước, đi chơi đâu cũng mua búp bê về cho em chơi.
Từ hồi bé tí, anh đã thích chơi với em rồi, oặt cả người bế em đi chơi.
Hồi đấy anh xem em như búp bê í haha, mắt đen lay láy, môi chúm chím,
mũm mĩm mập mạp, chẳng nhớ đến lúc nào thì bắt đầu nghiêm túc hơn, ko
coi em là búp bê nữa nhỉ? Ước gì có ông Biết Tuốt trả lời cho anh câu
hỏi này.
- Khiếp, dám coi em là đồ chơi à?
-
Dở hơi à, anh là con trai mà, sao lại coi búp bê là đồ chơi. Con trai
có chơi búp bê đâu. Chắc tại từ bé anh đã háo sắc đấy. – Minh quay sang
bẹo má Gia Hân, lắc lắc.
- Này, anh có cả một
quyển nhật ký hồi bé đấy, về sau đọc lại mới thấy em xuất hiện nhiều dã
man, trang nào cũng có. Chưa bao giờ cho ai xem nhé. Lúc anh học ở Pháp,
ngày nào cũng lôi ra đọc, tối nào trước khi đi ngủ cũng viết. Không có
những quyển nhật ký này chắc anh chết vì nhớ nhà mất.
- Anh thầm yêu em lâu thế rồi cơ á?
- Cho phép anh không trả lời câu này nhé. Mất giá lắm cưng ạ.
Gia
Hân lườm anh, nhưng miệng cười toe toét khi anh giơ quyển nhật ký ra
trước mặt. Cô sung sướng với tay chộp lấy, nhưng anh càng giơ cao lên.
Gia Hân phụng phịu mãi chẳng ăn thua, Minh cao hơn cô những hai cái đầu,
với mãi không được, cô nảy ra một sáng kiến. Gia Hân nhảy lên, thơm vào
cằm anh, Minh khựng lại, hơi ngạc nhiên, rồi từ từ hạ tay xuống, Gia
Hân nhanh tay giật lấy. Chiến lợi phẩm đã nằm trong tay cô.
- Thôi, về nhà hãy đọc. Gió biển lạnh lắm Gia Hân à.
- Không, em thích đọc ở đây cơ hihi. Ngồi ở nhà không có đón được gió biển thư thái như thế này đâu.
Nhật ký:
Ngày….tháng….năm….
Hôm
nay nhà chú Dũng mới có thêm em bé. Bố mẹ bảo hãy coi em như em gái
mình. Chiều nay vào viện thăm em, được chạm khẽ vào má em. Sao bé tí
vậy, đáng yêu quá!!! Em gái à, lớn nhanh lên, anh dẫn đi chơi nhé!
Ngày…tháng…năm…
Em
được 3 tháng rồi. Em xinh như búp bê, mắt đen láy như búp bê, miệng thì
chúm cha chúm chím. Hôm nay mình bế được em một lúc thì mỏi tay, phải
trả em lại cho cô.
Ngày…tháng…năm…
Hôm
nay được giao nhiệm vụ trông em, hại mình không được đi chơi đá bóng.
Nhìn em xinh thì cũng thích, mỗi tội suốt ngày khóc, điếc tai, mình phát
cho em một phát, nó im bặt, xong nhìn thấy cô thì khóc ré lên, làm mình
bị mẹ sang xách tai lôi về. Mình có làm sai gì đâu nhỉ, mình hư thì mẹ
đánh mình, em hư thì mình đánh em, mà sao ai cũng mắng mình không thương
em nhỉ?
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay em
biết cười lúc nhìn thấy mình rồi, chắc tại chăm chỉ sang chơi với em nên
mọi người đều bảo Gia Hân quý Nhất Minh lắm, hễ nhìn thấy mình là cười
thành tiếng cơ nhé! Mắt nó đảo liên tục, tay mình giơ ở đâu thì nó với
theo ở đấy.
Ngày…tháng…năm…
Mới đi
bồi dưỡng đội tuyển một tuần ở Nam Định, lúc về nhà mọi người bảo em
biết nói chuyện rồi. Mình hí hửng chạy sang, kể một thôi một hồi chuyện
mình học giỏi nhất lớp, xong nó im re, cứ nhìn chằm chằm mình, nhất
quyết không chịu nói. Mình gọi tên Gia Hân mãi mà bé chẳng thưa gì cả,
bé hư quá, anh dỗi luôn, không bao giờ thèm kể chuyện cho mà nghe nữa.
Ngày…tháng…năm…
Eo
ơi, hôm nay đang chơi với em bé ngon lành, tự dưng bị nó đái dầm ra,
làm mình ướt hết cả quần, xấu hổ quá huhu. Mình muốn phát cho nó mấy
phát, nhưng sợ nó khóc ré lên nên lại thôi. Đáng ghét, về sau lớn lên
thì chết với anh, anh bẹo cho chết luôn hahahahaha. Nói thế thôi chứ em
mà bị mình bẹo cho chết thì ai chơi với mình.
Ngày…tháng…năm…
Mẹ
bảo phải ăn nhiều mới lớn nhanh để bảo vệ được em. Nên dù mình chẳng
thích cà rốt tẹo nào nhưng mình đành nhắm mắt, ăn ngấu nghiến. Giời ơi
sao tôi khổ thế này? Nó 4 tuổi rồi mà cứ bé tí thế nhờ. Lớn nhanh
lênnnnnnnnnnnn….
Ngày…tháng…năm…
Sinh
nhật Gia Hân 8 tuổi: Hôm nay mình đưa em đi thả diều, Gia Hân cười toe
toét, thích lắm. Mình thích nghe tiếng em cười khanh khách, thích được
em khen “Anh Minh siêu quá, hoan hô hoan hô”. Thích nhìn em cười tít mắt
lại, tóc bay lơ phơ, 8 tuổi rồi mà đứng với mình bé tí tẹo, mình bế vẫn
thấy nhẹ tênh. Hai anh em đi chơi với nhau vui lắm. Nhưng hôm nay đi
thả diều lúc giữa trưa, lúc đi mình lại quên ko đội mũ cho em. Dắt em về
nhà, mẹ sờ trán em nóng ran, vội vã đưa em sang nhà em thì bị sốt. Mình
chưa kịp phi sang xem e thế nào thì đã bị bố lôi ra đánh cho một trận.
Bố đánh đau, nhưng mình khóc ko phải vì đau, mà là vì: em vì mình mà bị
ốm. Mình bị đánh là đáng, không biết bây giờ con búp bê của mình ốm thế
nào rồi. Thương quá! Hối hận quá! Anh xin lỗi Gia Hân nhé!
Gia
Hân đọc đi đọc lại đoạn này, tự dưng thấy cay cay nơi sống mũi. Gia Hân
vẫn nhớ hồi bé anh bị đánh rất nhiều vì cô, bao nhiêu lần cô nghịch
ngợm gây chuyện, còn anh thì đứng ra chịu phạt, cho đến tận lúc anh học
lớp 12, cô sắp tốt nghiệp tiểu học mới đỡ. Nhưng chuyện này thì cô không
biết, cô ốm đâu phải tại anh, tự dưng lại khiến anh chịu đòn oan. Một
giọt nước mắt rơi xuống đầu gối, Gia Hân bắt đầu thút thít khóc:
- Sao hồi bé em đáng ghét thế nhỉ? Anh bị đánh bao nhiêu vì em.
-
Em dở hơi à, chuyện qua lâu rồi, giờ còn khóc lóc cái gì. Bây giờ mà bố
đánh đòn anh thì em hãy khóc, nhé! Ngoan nào, nín đi nào. Chỉ vài roi
thôi, như phủi bụi ấy mà, anh không đau thì em khóc cái gì.
-
Không đau mà anh khóc à huhu – Gia Hân gắt lên. – Em ghét nhất là có
trò có cái gì cũng giấu em nhé. Bị đánh đau mà chẳng sang nói với em gì
cả, thế mà hễ em quên không nói với anh em bị ngã xước chân, anh cũng
mắng em té tát. Lớn lên cũng thế, năm ngoái anh gặp tai nạn xe ở Pháp
cũng chẳng nói cho ai. Có công bằng không hả?
- Uh, anh xin lỗi.
-
Hôm nay em mới biết ngày hôm đấy anh bị đánh, em còn cứ nghĩ mãi tại
sao anh không sang chơi với em, thăm em, em nhớ rõ vì lúc đấy em ghét
anh cực kỳ, nghĩ anh đưa em về rồi lại tót đi chơi tiếp. Thật ra sáng em
đã thấy hơi mệt rồi, nhưng lúc anh rủ đi thả diều, thích quá, em chẳng
nghĩ ngợi gì nữa, đi luôn. Đều là em tự chuốc lấy mà huhu. Sau đấy thì
sao, ở nhà anh thì sao?
- Đấy, em đọc trong nhật ký, thấy rồi còn gì. Chỉ có thế thôi!
- Em muốn nghe anh kể cơ.
- Không, xấu hổ lắm.
- aaaaaaaa kể đi.
-
Em lắm chuyện quá đấy, búp bê lớn ạ. Đàn ông con trai kể chuyện bị đánh
đòn, có gì hay ho đâu cơ chứ? Kể xong em lại khóc thì anh dỗ em kiểu
gì.
Mặc kệ Gia Hân năn nỉ, ỉ ôi, dọa dẫm,
phụng phịu kiểu gì, Minh cũng kiên quyết không kể, đứng dậy kéo cô về
phòng. Nhìn cái dáng vẻ yếu đuối của Gia Hân đi bên cạnh, nép vào người
mình, hai tay bám chặt cánh tay anh, Minh nhoẻn miệng cười. Cứ mỗi lần
cô biết về một lần anh chịu đau thương vì cô, Gia Hân lại tỏ ra ngoan
ngoãn, biết điều như thế này này. Cái dáng điệu bé bỏng, dễ thương của
cô những lúc như thế thật sự khiến anh không thể chịu nổi, chỉ muốn ôm
nghiến vào lòng. Chắc cô thương anh nhiều lắm, Minh biết thừa, càng
thương cô càng bám tay anh chặt hơn, mắt càng đỏ hơn, đi càng sát anh
hơn. Nhưng càng như thế, anh càng không muốn kể chi tiết những chuyện
ngày xưa, bởi có lúc anh vẫn tự hỏi mình, cô nhận lời anh chỉ vì sự cảm
động, cảm động vì những gì anh làm cho cô, hay bởi cô thực sự đã không
coi anh là anh trai, thật sự yêu chàng trai tên Minh này. Yêu anh vì anh
chính là anh, chứ không phải vì anh đã quá thân thiết và quá hiểu cô.
