Nhãn: ,

Lối em đi giờ ngược lối anh về...

Tình yêu đến và tình yêu sẽ ra đi. Người ta ở lúc này, người ta bỏ mình ở lại lúc khác. Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi vòng tròn của tìm kiếm và đánh mất, của dựng xây và đổ vỡ, của đau thương đến chết và gượng sống rạng rỡ.


Em đã từng đọc ở đâu đó trong đám chuyện-không-phải-cổ-tích những điều như thế này: đến một thời điểm nào đó bạn sẽ nhận ra rằng mình đã yêu thương một người quá nhiều, đã làm quá nhiều cho người đó, nhiều đến mức điều tiếp theo bạn có thể làm chỉ là... dừng lại, và ra khỏi vùng trời của người đó. Điều đó không có nghĩa là bạn bỏ cuộc hay hèn kém, điều đó chỉ giống như bạn đang vạch một đường ranh giới giữa quyết tâm và nỗi tuyệt vọng. Những điều mình đã cố gắng hết sức để dành lấy, nếu sau tất cả vẫn không thuộc về bạn, có nghĩa là bạn xứng đáng nhận được những điều khác. Đó có thể là những thứ mà bao người ngoài kia vẫn đang khao khát đuổi theo và rồi nhận ra nó không thuộc về mình.
Em quên mất rằng ai rồi cũng vì những mục tiêu của cuộc đời mà rẽ lối ngược chiều nhau. Những bộn bề từng ngày hình thành nên cuộc sống riêng của từng người. Đến một ngày chợt rãnh rỗi nhớ về những ai đã từng thân thiết thì bức tường của mỗi người trong bọn mình đã đủ an toàn mà không ai vào được nữa.
Chúng ta rời xa nhau không phải vì hết yêu, mà là rất yêu cho nên mới đánh mất. Vì quá yêu, quá xem trọng nên luôn đòi hỏi ở nhau cảm giác an toàn, rồi sinh ra ghen tuông hờn giận, đố kị và nghi ngờ. Chúng ta không thua hiện thực, không thua thời gian, chúng ta thua là ở tình cảm quá lớn từ chính mình.

Có đôi khi, cảm thấy bản thân mình thực ra cái gì cũng không có, như thể bị cả thế giới bỏ rơi. Thực sự chỉ là có đôi khi, rõ ràng xung quanh có rất nhiều bạn bè, nhưng vẫn cảm thấy cô độc. Có đôi khi, bước qua những góc phố quen thuộc, thấy những cảnh quan quen thuộc, đột nhiên nhớ đến khuôn mặt của một người. Có đôi khi, bỗng dưng rất muốn khóc, nhưng khóc cũng không nổi. Có đôi khi, lúc bản thân chìm trong đêm khuya tĩnh lặng, đột nhiên thấy cô độc thấu tận xương tủy. Và có đôi khi, đột nhiên tìm không được bản thân, ra là đã đánh mất chính mình mất rồi.
Hầu hết chúng ta là những cá thể khờ khạo xây giấc mơ trọn đời với ai đó, hầu hết chúng ta đều tự thức giấc ngỡ ngàng đau đớn nhận ra mãi mãi chỉ là một khoảng thời gian vô chừng. Tình yêu đến và tình yêu sẽ ra đi. Người ta ở lúc này, người ta bỏ mình ở lại lúc khác. Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi vòng tròn của tìm kiếm và đánh mất, của dựng xây và đổ vỡ, của đau thương đến chết và gượng sống rạng rỡ.
Đoạn đường này còn dài như vậy, nhưng có lẽ đã không thể đi đến cuối cùng với anh được nữa rồi!

Nhãn: ,

Hí hửng tưởng ly hôn với vợ là được giải thoát, ai ngờ…

Ngày vợ kí vào đơn ly hôn, tôi mừng như mở cờ trong bụng. Vậy là cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân tẻ nhạt, đầy bi kịch này.

Tôi đã khao khát điều này từ lâu, mong muốn có được người đàn bà mình yêu thương ở bên cạnh. Tôi chán cảnh vợ nhà xuống ngày chỉ lầm lũi với với việc cơ quan, với bếp núc. Từ ngày cưới đến giờ tôi thấy cô ấy không còn chút hấp dẫn. Ngán ngẩm cảnh gia đình lạnh lẽo, tôi quyết định viết đơn ly hôn và kí luôn, không do dự.

Cuộc hôn nhân mấy năm đó với tôi giống như sống trong địa ngục. Những ngày tháng đưa vợ con đi ăn, đi chơi nhưng lòng tôi luôn nghĩ về những cuộc vui. Vợ trong mắt tôi chẳng có ý nghĩa gì nữa. Tôi đi với vợ mà nhạt nhẽo, chán nản vô cùng.

Có lẽ, cô ấy luôn cảm nhận được sự thay đổi của tôi nên đã tìm cách níu kéo tôi. Nhưng lửa tình đã cạn, giờ tôi không còn chút tình cảm gì với vợ. Chúng tôi ly hôn sau khi mọi chuyện bại lộ hai tuần. Bố mẹ tôi khóc lên khóc xuống, cầu xin con trai và con dâu đừng bỏ nhau vì còn cháu nhỏ. Tôi cho vợ toàn quyền nuôi con và hí hửng vì được giải thoát, được thoải mái chơi bời, gia đình tôi cũng bó tay không còn cách trị tôi…

Sau khi chia tay, tôi lại càng sa đọa vào những cuộc chơi ở quán ba, vũ trường. Khi đó tôi gặp được một em, còn trẻ và dĩ nhiên là rất đẹp. Khoảng thời gian đó tôi thấy hạnh phúc vô cùng. Được yêu đương, được chiều chuộng, tất nhiên, tôi chiều cô ấy cũng quá nhiều. Và, chúng tôi quyết định tổ chức đám cười. Chúng tôi trở thành một cặp đôi hạnh phúc như thuở ban đầu. Nhưng thời gian trôi đi, mọi thứ bắt đầu thay đổi, nhất là khi chúng tôi cưới nhau.

Mẹ tôi không đồng ý, ra sức ngăn cấm nên tôi phải cãi lại mẹ và dọa bỏ nhà đi nếu mẹ không chấp nhận con dâu mới. Tôi được mẹ đồng ý và hí hửng vô cùng. Tôi cũng quên luôn vợ cũ và con trai từ ngày đó không hỏi han một lời. Gia đình tôi không coi vợ tôi là con dâu trong nhà nên mọi thứ cứ lạnh lùng.

Vừa về đến nhà chồng, cô ấy đã sưng sửng lên vì thái độ của mẹ tôi. Rồi sáng ra, không làm gì, cứ ngủ tới tận 9 giờ. Tôi gọi thì mắng tôi, bảo đi làm vợ chứ không phải làm ô sin. Cơm nước không nấu, để mẹ tôi phục vụ. Lâu dần, mẹ không chịu được thái độ của con dâu nên tính ăn riêng, nấu riêng bếp. Vậy là, vợ chồng tôi chỉ có ăn cơm bụi bên ngoài vì cô ấy nhất định không bao giờ chịu vào bếp nấu cơm.

Gia đình đang vui vẻ, hạnh phúc, đầm ấm trở thành hai căn bếp lạnh, mệt mỏi vô cùng. Mẹ và tôi cũng từ đó mà không nói chuyện với nhau. Chúng tôi cứ đi về như cái bóng trong nhà. Cho đến ngày, vợ tôi khùng lên, cãi nhau tay đôi với mẹ chồng khi cô ấy chỉ bày bừa ra, cái gì cũng để mẹ tôi dọn. Và cuối cùng thì xách đồ ra ngoài, bảo thuê nhà ở, không sống chung. Tôi lút cút theo sau, đành vậy…

Gia đình tan nát, mối quan hệ mẹ con cũng vì thế mà tan tành. Tôi không về nhà vì vợ không cho về. Từ bao giờ tôi trở nên hèn hạ như vậy. Nghĩ lại, người vợ cũ của tôi lúc nào cũng ân cân, chu đáo, được bố mẹ chồng yêu thương. Sinh cho tôi một cu cậu kháu khỉnh, gọi tôi là bố, vậy mà tôi nhất định không đón nhận tình cảm ấy, lạnh nhật rồi lăng nhăng bên ngoài để bây giờ người đàn bà đó cưỡi lên đầu tôi.


Giờ, tôi nói chuyện sinh con, cô ấy chửi vào mặt tôi nói, không sinh nở gì hết. Đàn bà sinh xong thì như mẹ sề, xấu xí, lôi thôi, làm sao có cơ hội tiếp khách, làm ăn. Ý nói vậy thì cô ấy không muốn sinh hoặc còn lâu mới sinh. Người phụ nữ lấy chồng mà không muốn sinh con thì thật sự là một bi kịch cuộc đời.

Tôi vô cùng mệt mỏi vì cuộc sống hôn nhân hiện tại. Tôi lại nhớ về người vợ cũ, người hiền thục mà khi tôi không còn yêu thương vẫn ngậm đắng nuốt cay chấp nhận sự thật phũ phàng. Tôi nhớ những cử chỉ ân cần của vợ. Bỗng nhiên, tôi khóc như một đứa trẻ khi nhìn ảnh con. Nhấc điện thoại lên gọi, thuê bao không liên lạc được. Tôi có cảm giác vĩnh viễn mình sẽ không được gặp lại vợ con nữa. Giờ, tôi vô cùng ân hận vì đã không thể sống với bố mẹ lại bị vợ cưỡi lên đầu, bắt làm mọi việc trong nhà.

Tôi không ngờ, khi tôi nhận ra giá trị của người vợ cũ thì tôi và cô ấy lại xa nhau thế nào. Còn con của tôi, sau này cháu có nhận bố?

Hí hửng ly hôn được với vợ, ai ngờ, tôi phải chịu quả báo. Bây giờ, không lẽ lại bỏ vợ sao? Vậy thì tôi thấy xấu hổ với thiên hạ, với người đời. Đúng là, ở đời, ông trời có mắt, kẻ vô tâm sẽ bị trả giá và tôi đang phải đối diện với điều đó… Cay đắng vô cùng, hối hận vô cùng.

Nhãn: ,

Bỏ người yêu 7 năm để cưới con gái đại gia và chết lặng ngày gặp lại người cũ

Có những chuyện trên đời này tưởng chừng mình là người nắm bắt được hết, trong lòng bàn tay nhưng đến khi kết thúc lại không như ý nguyện. Đời người, chẳng sống được bao lâu, đã sống thì sống cho ra sống. Nghĩ như vậy nên tôi mới chọn cách phản bội người con gái mình yêu để lấy một người phụ nữ giàu có. Vì suy cho cùng, ai cũng có một đời, nếu như không có gắng, không phũ một chút, không bất chấp để có được tiền tài và danh vọng thì cả đời khó ngóc đầu lên. Làm đàn ông, dù không công to việc lớn nhưng tôi lại có cái miệng khéo nói, có ngoại hình, nên chẳng khó khăn gì để chinh phục một cô nàng xinh đẹp, giàu có.

Khi bước chân vào cuộc chơi tình ái với cô tiểu thư giàu có, tôi đã biết, mình sẽ bị người đời cười chê, chửi rủa và người yêu 7 năm trời của tôi sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho tôi. Tôi chấp nhận tất cả, đánh đổi để có được tình yêu của mình. Thật ra, tình yêu thì ít mà tiền tài thì nhiều. Tôi mong muốn có được cô tiểu thư giàu có và đời tô sẽ sang trang mới.

Chia tay người yêu 7 năm sau bao năm gắn bó, trải qua bao khó khăn thử thách. Nếu như cô ấy chửi tôi vài câu, nói tôi là thằng đốn mạt thì tôi đã mát lòng mát dạ. Đằng này, cô ấy không nói gì, lẳng lặng bước đi, chỉ một lời ‘chúc anh hạnh phúc, cô ấy giàu có và xinh đẹp hơn em, xứng với anh hơn em’. Tôi chết lặng vì sự cao thượng của người tình và câu nói ấy cứ văng vẳng bên tai tôi mãi sau này, khi tôi đã là chồng của người khác.

Lấy vợ đại gia, tưởng sung sướng nhưng thật ra, tôi chẳng có được thứ gì trong tay. Bao lời người tình hứa sẽ cho tôi một công việc tốt ở cơ quan của bố, sẽ cho tôi một vị trí tốt để được tiến thân đều là mây khói. Bố vợ rất cảnh giác tôi. Có lẽ, ông biết câu chuyện tôi phản bội người yêu của mình nên chưa từng tin tưởng tôi, cũng nghĩ một ngày nào đó tôi sẽ cho ông một vố. Nên, dù thừa thãi, ông cũng không giao cho tôi bất cứ một cơ hội nào, một vị trí quan trọng nào trong công ty. Tôi mãi mãi chỉ là một cậu nhân viên quèn, không được tham gia và các sự vụ quan trọng. Trong khi cổ phần ở công ty, đứng tên vợ tôi rất nhiều và bố mẹ vợ tôi nữa.

Mọi người biết tôi là con rể của ông mà không được trọng dụng nên đâm coi thường, không tôn trọng tôi. Người ta còn cười vào mũi tôi là kẻ ăn bám nhà vợ mà không ngoi lên được. Tôi không có được sự tín nhiệm của bố mẹ vợ dù bằng cách nào đi chăng nữa.

Cuộc sống ở nhờ nhà vợ giàu làm tôi thấy ngột ngạt, mệt mỏi, khó thở. Hàng tháng lĩnh lương, tiêu tiền của bố mẹ vợ rồi lại đi làm, đi chơi cũng không được thoải mái vì ở chung, tôi thấy mình như bị tù giam lỏng. Vợ tôi thì quản thúc tôi chặt chẽ, không cho tôi có các mối quan hệ bên ngoài. Dần dần, tôi đâm ra cáu gắt, khó chịu và cãi nhau với vợ ngay chính trong căn nhà lớn mà bấy lâu nay tôi ra vào vâng dạ, không nửa lời hậm hực.

Bố mẹ vợ nhìn tôi tát con gái họ mà trừng mắt rồi đuổi tôi ra khỏi nhà. Vợ tôi cũng vì yêu tôi mà khóc lóc van xin nhưng họ nhất định không chấp nhận, họ không cho ai làm tổn thương con gái họ. Tôi ra ngoài thuê trọ, vợ tôi cũng trốn ra ngoài thăm tôi nhưng chỉ là chớp nhoáng mà không được ở lại cùng. Tôi như kẻ vô gia cư, không nơi lương tựa. Từ một anh rể con nhà giàu, giờ tôi trở thành kẻ tay trắng, mà trước giờ vẫn tay trắng, chỉ là có thêm cái danh mà thôi.

Giờ danh không còn, xấu hổ và nhục nhã. Tôi bắt đầu đi kiếm việc, tìm lại những công việc mà mình yêu thích, đúng với chuyên môn của mình. Mấy năm ở nhà vợ, tôi được cái mác con rể nhà giàu, cũng sang chảnh, cũng được người khác xu nịnh nhưng gần như không có sự tôn trọng. Giờ, tôi là người tự do.

Lúc này, tôi bỗng nhớ về em, người tình cũ 7 năm mà tôi đã phụ. Em chưa từng phụ tôi dù một lần. Ngay cả khi tôi và em bỏ nhau, đúng hơn là tôi bỏ em, em vẫn cứ ngọt ngào, ân cần và khóc một cách đau khổ, thầm lặng.

Tôi gọi cho em, vẫn là số điện thoại cũ, tất nhiên tôi vẫn nhớ. Em bắt máy, giọng nhỏ nhẹ ‘chào anh, anh là…’. Tôi chợt rụng tim, ‘em à, anh đây, em khỏe không, anh muốn gặp em’.

Tôi hẹn em ở một quán cà phê quen thuộc, nơi chúng tôi đã từng có với nhau rất nhiều kỉ niệm. Em đến bằng xe hơi, đẹp lộng lẫy và kiêu sa nhưng giọng nói vẫn như ngày nào, vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến. Nhưng, em không đi một mình… Thấy em dắt tay ai đó, tôi ngước mắt lên nhìn, một dáng hình cao ngạo, đẹp trai, râu quai nón, ngồi xuống, gần kề bên tôi. Tôi không nói được câu gì, chỉ hỏi ‘đây là…?’.

Em cười hiền, nụ cười tôi đã từng mê muội: “Đây là anh Trung, chồng của em, anh ấy là người em yêu, yêu em và chúng em mới kết hôn được gần 1 năm’.

Tôi chết lặng, không nói thành lời. Em đã có chồng và em nhận lời hẹn của tôi, em đưa chồng em đến nơi chúng tôi từng quen nhau. Tôi ngượng ngùng bắt tay, anh ta cười cởi mở ‘chào anh, tôi là chồng của H, tôi đã nghe H nói nhiều về anh…’.

Giọng tôi ấp úng: “Nói nhiều về tôi…?”. Lòng nghĩ thầm, liệu có phải là anh ta đang ngụy biện, đang đóng kịch hay em đang giả bộ đó là chồng mình…

“Vậy anh biết tôi là ai không…”? Thật vô duyên khi tôi thốt ra câu hỏi đó nhưng tôi quá tò mò, anh ta biết gì về tôi, em nói gì về tôi? Tôi định nói: “Tôi là…”, thì anh ta cười hiền, ‘Tôi biết, anh là người yêu cũ của H, người yêu 7 năm của cô ấy. Trước khi đến với nhau, H đã kể hết cho tôi nghe về anh, về những gì đã xảy ra và hôm nay, tôi muốn đến đây để gặp anh, xem anh như thế nào mà khiến vợ tôi si mê anh như vậy, sống chết vì anh…. Nhưng giờ thì tôi đã biết rồi,…”.

Vừa nói, anh ta vừa cười như vậy, rồi họ ôm nhau, quấn quýt. Tôi tưởng, đây chỉ là màn kịch nhưng không phải, nhìn họ thật sự yêu nhau, chiến nhẫn trên tay em và anh ta đã nói lên tất cả. Tôi về trong sự bẽ bàng, còn không tin vào mắt mình, ngỡ đó là một giấc mơ. Lục tìm Facebook của em, tôi càng hiểu ,tất cả những gì em nói là sự thật, ảnh cưới, hạnh phúc, nụ cười…

Tôi là kẻ phụ tình thì giờ còn hi vọng gì ở nơi em? Không lẽ tôi hi vọng em sẽ đón nhận một kẻ bị ruồng bỏ, khinh bỉ? Em đã lấy được người đàn ông tốt, yêu em, quan tâm em… Cầu chúc cho em hạnh phúc và tin rằng, sự trả giá này là quá ít ỏi với tôi. Tôi đáng bị trả giá, bị quả báo nhiều hơn nữa vì đã phản bội em, người yêu chung thủy của tôi suốt 7 năm trời.

Nhãn: ,

Vợ, anh yêu em nhiều hơn ngày mình yêu nhau

Vợ ơi, em không thấy bây giờ anh yêu em còn nhiều hơn cả ngày mình yêu nhau sao?

Anh biết, em và rất nhiều chị em phụ nữ khác nữa thường nói: đàn ông mà, khi yêu thì xun xoe nịnh nọt, khi yêu thì rào trước đón sau, đưa đưa đón đón, nay quà nọ, mai quà kia, nói thì cứ như rót mật vào tai, hứa thì cứ như thánh hứa, chiều chuộng y như thể nữ hoàng… Ấy vậy mà lấy về rồi không chóng thì chầy coi vợ không khác gì người hầu gái trong nhà hay là ô sin không công rẻ mạt. Đàn ông là thế mà, nên đừng tin nhiều làm gì để sau này lấy rồi thì mới không quá thất vọng! Anh nghe thấy thế mà cảm thấy oan ức cho cánh mày râu quá, và riêng bản thân mình thì anh lại càng thấy oan ức hơn. Vợ ơi, em không thấy bây giờ anh yêu em còn nhiều hơn cả ngày mình yêu nhau sao??
Này nhé, em xem này, tại sao anh lại nói bây giờ anh yêu em còn nhiều hơn ngày mình yêu nhau nhé!

***

Ngày mình yêu nhau, vì ở xa nên cuối tuần anh mới dành mấy tiếng đồng hồ của cuộc đời mình cho em, đưa em đi chơi, mua cho em một cái gì đó nho nhỏ, ôm em mấy lần và hôn em được mấy nụ rồi lại tạm biệt em về chỗ của anh. Và còn tiền của anh thì anh giữ anh tiêu, thời gian của anh anh tha hồ làm gì thì làm… Còn những gì khó khăn mà em gặp, những lúc vui buồn mà em lỡ mắc đều không có anh ở bên, chỉ có cái điện thoại truyền đạt lại những thông tin cho em mà thôi. Thế mà ngày ấy em dễ dãi, thấy như thế đã là hài lòng lắm rồi. Em bảo ngày ấy anh yêu chiều em nhiều hơn. Anh mới ngẫm ra, chỉ vì anh chăm chỉ nói yêu em và nói nhớ em mà thôi!


Còn bây giờ, hai ngày cuối tuần là ở bên em suốt, còn những ngày thường tối nào anh cũng ở bên em, từ 5h30 phút chiều tới 7h sáng hôm sau. Đấy là về mặt thời gian. Ngoài ra còn phải lau nhà cho em, giặt quần áo cho em, thậm chí cả rửa bát cho em, ôm em ngủ, bóp chân bóp tay cho em và cuối tháng lại còn trả thêm cho em cả một cục tiền mà anh nhằng nhẵng nhoai lưng ra đi làm cả tháng mới có được. Chỉ giữ lại vài đồng đổ xăng và uống nước với bạn bè. Thế mà thỉnh thoảng em lại còn nhờ vả mua cái nọ cái kia hộ. Về nhà em tỉnh bơ chả thèm thanh toán, anh có đòi thì em bảo: Thế anh đang ăn ở đâu? Anh cắm đũa, nhớ lần sau không đòi em khi ăn cơm. Lần sau đòi thì em cười: Tối em trả! Thôi, thế là đi tong rồi còn gì! Em vặt anh trụi lủi luôn còn cánh đâu mà bay nhảy? Ra đường thấy gái xinh cũng không dám liếc vì biết trong rúi chẳng còn tiền. Liếc rồi đâm vào ai hay ngã xe thì chỉ có nước mà bán thân… mà anh bán rồi em có chuộc về không? Thế mà em bảo anh yêu em ít hơn ngày xưa sao?

***

Ngày trước khi yêu nhau khi nào em cũng ngọt ngào và dịu dàng với anh, em nắm tay anh khi đi chơi, ôm chặt anh khi ngồi sau xe, thậm chí ngồi cạnh nhau thôi em cũng phải khoác tay nhau, khi nào cũng nói nhớ anh, thương anh, yêu anh nhất trên đời. Có gì đẹp là ưu ái mua cho anh, có gì ngon là dành đợi anh đi ăn cùng… Bây giờ thì sao? Em mắng anh không khác gì thằng cu Bốp nhà mình. Em chưa khi nào khen anh cả, khi nào cũng chê anh lôi thôi, bủn thỉu, lười biếng… Anh mà động chân động tay không đúng chỗ là y như rằng em lườm anh và khẽ rít qua hàm răng trắng ngọc ngà: Anh điên à! Bỏ ra không? Khi lấy nhau, bao nhiêu dịu dàng, bao nhiêu ngọt ngào bay đi đâu hết cả, anh toàn ăn canh Cú, rau Cau có và nằm co một mình… Vậy àm vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Mà lâu lâu không thấy em mắng nhiếc gì lại đâm ra nhớ kiểu gì ấy!

***

Ngày trước ở nhà anh rất là thiện tâm, chưa khi nào giết chóc mấy bạn gà bạn vịt cả. Thế mà cưới em, em bảo em không đủ dũng cảm giết các bạn ấy. Thế là anh khi nào cũng nhắm mắt nhắm mũi vào mà làm thay em, nếu không em sẽ cười vào mặt anh mà bảo: Đàn ông gì mà trói gà không chặt, không dám động tới dao kiếm thì còn ra cái hồn gì nữa. Tất nhiên là anh phải ra cái hồn gì rồi. Khi nào em cũng có thể ép buộc anh.

Anh nhớ, những khi ấy, bao giờ em cũng hỏi anh:

Thế anh có xin lỗi nó không? Rồi anh có cầu nguyện cho nó đầu thai kiếp khác chưa?

Anh mà không làm thể nào em cũng rủa anh ác! Nghĩ thế anh liền bảo:

Thế khi em nói em muốn giết anh, em có xin lỗi trước và cầu cho anh đầu thai kiếp khác đỡ khổ hơn kiếp này không?

Em lặng lặng không nói gì chỉ lườm anh một cái rồi cắp đít vào nhà! Đấy, khổ thế mà khi nào em hỏi:

Nếu có kiếp sau, anh có muốn lấy em nữa không?

Anh khi nào cũng cảm động mà nói:

Nếu có kiếp sau anh nhất định vẫn chỉ muốn lấy em làm vợ!

Nhưng thâm tâm, quả thật anh không dám nghĩ mình sẽ lấy một người khác nếu như em nhất nhất vẫn muốn lấy anh! Anh mà có dã tâm đó, nhỡ đâu em phát hiện ra thì kiếp này anh cũng khó sống chứ nói gì kiếp sau!

***


Ngày xưa yêu nhau, anh nhớ anh vẫn có cái quyền được giận em. Thế nhưng bây giờ thì còn lâu. Anh mà giận thì cứ ngủ phòng khách, cứ ăn mì tôm, cứ mặc quần áo bửn, cứ việc nhịn ăn sáng… Em vẫn tươi cười đi làm, vẫn ăn thật nhiều những món ngon em nấu, vẫn nghe nhạc đêm đêm và vẫn xem phim hài bình thường. Anh thấy nếu mà anh giận dỗi là chỉ thiệt thân anh. Nên chẳng mấy khi anh dám thực hành lại nó.

Nhưng em mà giận anh, anh mà lại làm như em thì nỗi khổ của đời anh phải nâng lên tới nghìn lần. Em mà giận anh thì anh phải làm gió quạt mềm, phải nịnh nọt, phỉa làm lành trước… Em giận anh, thì anh phải chăm chỉ lau nhà hơn mọi khi, anh phải chịu khó rửa bát hơn mọi khi, thậm chí có những cái chưa bẩn lắm cũng lôi ra mà rửa, quần áo cũng phải xăm xắn mà đi giặt, thậm chí phải hỏi thêm, em có cái nào bẩn không để anh giặt cho… Đêm ngủ, mệt rũ người, lại khẽ khàng hỏi: Em có mệt không để anh bóp tay, bóp chân cho. Khi nào cũng chỉ thầm ước em vẫn giận mà đừng cho động vào người. Quả là em im lặng. Anh mừng mừng nhắm mắt, nhưng lại thấy em trở mình liên tục, lại còn đấm đấm vào vai mãi, anh chỉ còn nước than thầm mà thôi… Mà anh nhớ ra, thì từ ngày lấy em, chỉ toàn có em được giận anh. Bây giờ thì anh mới biết, tại sao em lại thích cái câu: “Được giận hờn nhau sung sướng biết bao nhiêu” ấy!

***

Rồi khi có thằng cún con, khi nào em cũng: yêu cún nhất, thương cún nhất, thích cún nhất, nhớ cún nhất… anh chỉ biết lắc đầu mà thầm nghĩ em óc ngắn! Em cái gì cũng cho nó nhất, rồi nay mai nó lấy vợ, vợ nó lại là nhất! Mà có lẽ cũng đúng, đó là cái vòng tròn luẩn quẩn mà đám đàn ông con trai bọn anh không thể nòa tránh được. Mẹ coi mình là nhất, nhưng mình khi nào cũng coi vợ là nhất! Anh cũng thế thôi! Dù sao mẹ cũng có bố rồi. Anh cũng chỉ có em thôi, em chính là vốn liếng cả đời của anh để dành khi về già. Em biết được tâm tư của anh, cho nên em mới hỏi:

Khi già, anh có đưa sổ lương của anh cho em giữ không?

Anh bảo:

Xem có ngoan không đã.

Thế là em lăn vào anh kì kèo:

Anh mà không hứa cho em sổ lương, là em không có gì phấn đấu, không có gì làm động lực để cố gắng sống tới già với anh đâu. Khi đó anh chỉ có cô đơn mà chết!

Ôi, thế là anh phải gật đầu lia lịa. Em cười:

Thế là em có động lực để phấn đấu sống tới già với anh rồi đấy!

Càng ngày, anh càng thấy em trở thành cao thủ trong việc móc tiền từ túi của anh. Nhưng vì yêu em nên anh tình nguyện cho em móc tới già. Chỉ cần có em là được.Vậy anh có yêu em nhiều hơn khi tán em không?

***

Mà lại sắp tới mùa đông rồi, anh lại thấy da gà đang nổi hết lên trên khắp người, y như là cái cảm giác đôi bàn tay lạnh lạnh của em áp vào bụng anh, thắt hết cả ruột gan vào ấy. Nhưng mà em bảo:

Anh không thương em à, tay em lạnh thế này mà hi sinh một chút ấm áp thôi cũng không được.

Ừ, thì là anh thương em, nhưng mà em chả thương anh gì cả. Cái bụng anh, thật ra nó là chỗ da nhạy cảm nhất trên toàn bộ cơ thể anh nên nếu lạnh nó sẽ lạnh hơn những chỗ khác mà em. Nhưng mà chẳng khi nào em tha cho anh cả. Có khi đang nằm em bất ngờ thò hai tay vào anh chỉ còn thiếu nước nhảy lên mà thôi. Nhưng sau rất nhiều lần thực hành, bây giờ anh đã quen với nó rồi. Lâu lâu không thấy em làm thế lại đâm ra nhơ nhớ làm sao ấy. Nhất là khi em giận, anh có kéo hai tay lạnh của em thủ vào em lại giật ra: không thèm! Đàn bà đúng là sớm nắng chiều mưa đêm về âm ẩm. Nhưng vì em anh vẫn nguyện chiều em cho bằng được!

Mà sở thích của em đâu chỉ có thế đâu, bây giờ anh mới tháy cái sai lầm của các cụ khi nói rằng: lấy vợ phải lấy liền tay. Chỉ vì anh tham lam sợ mất em mà cưới liền tay nên giờ anh mới khổ. Nhớ những ngày đầu làm vợ chồng, em mon men tới, ôm anh, hôn anh lên má, rồi nịnh nọt ngỏ ý muốn được… cắn anh một cái. Anh nhớ mình có đọc đâu đó một bài viết mà nơi đó người ta thường thể hiện tình cảm bằng hành động cắn, càng yêu thì cắn càng đau. Hay là em cũng đọc rồi nên mới muốn thể hiện tình cảm với anh? Anh vui vẻ gật đầu. Sáng hôm sau khi anh mặc áo ba lỗ hở bả vai ra ngoài, mẹ anh cứ nhìn nhìn mà chẳng dám hỏi gì. Nốt ấy có mà sâu hơn cả nốt con cún nhà anh nó cắn, hai chiếc răng nanh nhịn hoắt của em vẫn hằn in nguyên trên vai anh với một màu xanh xanh tim tím.

Vậy mà em biết không, khi đi công tác, nhất là vào mùa đông anh lại nhớ cái cảm giác giật bắn mình vì cái bàn tay lạnh lạnh của em lùa vào bụng, lại nhớ cái cảm giác em cắn anh bầm dập cả người, nhớ tới mức anh tự thò tay vào bụng mình xem có lạnh, có giống như cảm giác của bàn tay em không? Rồi anh còn cắn thử vào tay mình nữa. Ôi, hiệu ứng tình yêu của em anh không thể nào nghĩ được nó lại ăn vào máu thịt anh như thế! Hóa ra khi yêu nhau, anh chỉ nhớ bàn tay rất mềm của em, nhớ nụ hôn ngọt ngào của em, còn bây giờ thì anh lại nhớ, đôi bàn tay mềm ấy rất lạnh vào mùa đông và hàm răng khểnh rất duyên ấy còn cắn rất đau! Vậy là người ta nói chẳng sai, khi yêu nhau, người ta không chỉ yêu những cái tốt, cái đáng yêu mà còn yêu luôn cả cái xấu và những thứ quoái quoái của nhau nữa. Sau bao nhiêu năm sống bên em, anh thấy mình giác ngộ tình yêu đã gần tới mức uyên thâm như thế rồi em ạ!….

Đấy là anh mới tính sơ sơ ra thôi nhé, để khi nào có thời gian anh sẽ tính tỉ mỉ cho em coi. Có lẽ em sẽ đọc tới già mới hết những lí do tại sao anh lại yêu em nhiều hơn là khi anh và em yêu nhau. Có lẽ em sẽ thắc mắc tại sao anh lại thế đúng không? Đơn giản lắm, vì ngày xưa yêu em, anh còn giữ lại chút vốn liếng nếu có bị em đá thì còn chút mà làm ăn gây dựng lại, nhưng bây giờ em là của anh rồi thì cả vốn lẫn lãi anh đều mang đầu tư vào em hết! và anh thấy mình là người đàn ông sáng suốt khi mang hết vốn liếng của đời trai mà đầu tư cho vợ mình. Anh biết, chắc chắn chỉ có sinh lời mà thôi!


Nhãn: ,

“Em yêu, tết này về chào cha mẹ cùng anh nhé!”

Nga chợt khựng lại vài giây, rồi đột nhiên như trút được gánh nặng bao ngày, mỉm cười rang rỡ gật đầu coi như đồng ý. Vậy là, tết này nhà cô chắc sẽ bận rộn lắm đây. Cô đã nghĩ kỹ hết mọi trường hợp có thể xảy ra, chỉ không nghĩ rằng anh trả lời nhẹ nhàng đến vậy.

Vừa về đến phòng trọ, Nga đã nhận được tin nhắn của Quân hẹn tối nay ra ngoài ăn cơm. Tết nhất đến nơi, hai người yêu nhau cũng đã 3 năm rồi, mọi chuyện dường như vẫn đi theo guồng quay lâu nay của nó. Vậy nhưng 2 tuần nay Nga đều tránh mặt Quân, chỉ bởi vì cái thai trong bụng cô ngày một lớn dần và chẳng biết Quân dự định như thế nào để êm xuôi mọi việc.

Nhắc đến chuyện này, cũng cần phải xào lại một chút. Nghĩa là Quân và Nga yêu nhau, cả hai người đều đã được gia đình hai bên chấp thuận. Vậy nhưng, Nga mới chỉ đang học năm thứ 3 đại học, Quân cũng đang chỉ là sinh viên năm cuối, mọi chuyện dường như đến quá đột ngột khiến hai người đều ngỡ ngàng.

Nếu bây giờ giữ lại đứa bé, việc học của Nga sẽ bị dang dở, cô không hề muốn điều đó. Còn Quân, năm nay anh định học xong là ra nước ngoài du học, mọi thủ tục đã làm xong hết rồi. Bốn năm phấn đấu anh mới xin được suất học bổng này, bây giờ bỏ lỡ là đang khép lại tương lai.

Nói đi thì cũng phải nói lại, Nga quyết rồi, cô sẽ không bỏ đứa con này, dù là nó không được chào đón ở thời điểm hiện tại. Cô đã báo với anh và muốn anh chọn lựa. Một là hai người sẽ chia tay, cô và con tự mình xoay sở, anh không có quyền can thiệp. Còn nếu cưới, anh bắt buộc phải ở lại trong nước, cô không thể tự mình nuôi nấng con khi chồng đi vắng được, cô không đủ can đảm đợi một người trở về sau 3 năm du học, lúc ấy cô sẽ thành chị của anh mất.
Em yêu, tết này về chào cha mẹ cùng anh nhé! (Ảnh minh họa)
Quân muốn cô cho anh thời gian suy nghĩ, và hôm nay chính là lúc anh nói câu trả lời với cô. Đúng 7h, Quân đón cô dưới nhà, vẫn nhớ mang thêm chiếc khăn ấm để cô đỡ lạnh. Nhìn cô sau 2 tuần “chiến tranh lạnh”, anh chợt xót xa thay bởi đôi mắt cô đã trũng sâu vì mất ngủ.

Hai người đến quán, anh để cô ngồi xuống, chẳng dài dòng gì hơn liền bảo:

- Em yêu, tết này về chào cha mẹ cùng anh nhé!

Nga chợt khựng lại vài giây, rồi đột nhiên như trút được gánh nặng bao ngày, mỉm cười rạng rỡ gật đầu coi như đồng ý. Vậy là, tết này nhà cô chắc sẽ bận rộn lắm đây. Cô đã nghĩ kỹ hết mọi trường hợp có thể xảy ra, chỉ không nghĩ rằng anh trả lời nhẹ nhàng đến vậy. Quãng thời gian trước mắt sẽ rất vất vả, cô biết điều đó. Nhưng có sao đâu, từ giờ còn có con ở bên đồng hành cùng cô nữa mà.

Nhãn: ,

Chỉ vì một lần lỡ chê vợ “xuống cấp”…


Rồi một ngày anh về rất khuya trong tình trạng ngà ngà say. Anh bước vào phòng thấy người phụ nữ trong chiếc váy ngủ khêu gợi, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng vô cùng cuốn hút anh bị kích thích vô cùng.


Phải nói là anh khá may mắn khi lấy được một người vợ đảm đang như chị. Từ khi cưới đến giờ đã 7 năm, anh chỉ có biết làm việc chứ chẳng hề phải bận tâm suy nghĩ về bất cứ việc gì. 2 lần vợ sinh nở, rồi một năm vài chục cái giỗ lớn nhỏ của nhà chồng một tay vợ anh đảm đương hết.

Sướng như vậy nhưng anh lại không biết đường hưởng. Lúc đứa con thứ 2 được 1 tuổi anh bắt đầu thấy chán vì chẳng còn hứng thú với vợ nữa. Cơ thể vợ anh đã xuống cấp nhiều sau hai lần sinh nở, cộng với một mình vất vả thức khuya dậy sớm nuôi con khiến cho chị héo hon đi nhiều. Có khi cả tuần anh chẳng động vào vợ nhưng chị thì không nhận ra điều này vì chị còn bận tối mắt vào 2 đứa con.

Một đêm khi con đã ngủ say, chị quờ tay sang chồng tìm cử chỉ âu yếm. Anh cũng đáp lại vợ nhưng có vẻ miễn cưỡng. Tuy nhiên khi tay chạm vào cái bụng với những ngấn mỡ bèo nhèo của vợ anh đã thấy chẳng còn muốn đưa tay đi tiếp nữa. Anh thở dài thườn thượt khiến vợ phải giật mình:
Chạm vào người em giờ chẳng có cảm giác gì nữa. (Ảnh minh họa)
– Có chuyện gì vậy anh?
– Chạm vào người em giờ chẳng có cảm giác gì nữa.
– 2 con rồi mà, làm sao được như cái ngày còn son nữa.
Đêm ấy anh vẫn cố gắng ân ái với vợ nhưng chỉ là cho qua quýt cho vợ hài lòng. Chị thấy chồng có biểu hiện như vậy thì cũng lờ mờ đoán ra nên ngày hôm sau lại cố gắng khêu gợi chồng mong thắp lại lửa yêu vốn đã nguội từ lâu. Nhưng anh từ chối thẳng thừng và còn khó chịu ra mặt:
– Thôi đi em, anh mệt lắm để anh ngủ.
– Tranh thủ dạo này con nó dễ nết nên em mới… Chứ lúc con ốm, con quấy anh có muốn cũng chẳng được đâu.
– Ôi, anh cũng hết ham hố rồi. Em “xuống cấp” trầm trọng thế này chỉ tổ tốn sức anh thôi.
Chị lặng thinh không nói câu gì. Câu nói vô tình của chồng như mũi dao cứa vào trái tim chị. Những ngày sau chị và anh chung giường nhưng mỗi người quay một hướng, chỉ có lưng là chạm vào nhau. Đêm nào chị cũng khóc.
1 tuần như thế chị tiều tụy thấy rõ. Mấy chị em trong công ty xúm vào hỏi. Chị kể mà rơm rớm nước mắt, rồi thì một cô đồng nghiệp ghé vào tai chị thủ thỉ: “… Thế nhé… Mai tôi và bà xin nghỉ làm cùng đi”.
Chị quyết định theo chân cô bạn đồng nghiệp đi tút tát lại “nội thất” sau hai lần sinh nở. Chẳng ngờ cô bạn đồng nghiệp cũng rơi vào hoàn cảnh như chị nên họ càng có động lực để thay đổi. Chị chẳng tham công tiếc việc nữa mà nhờ mẹ chồng thuê hộ luôn một bác dưới quê lên làm ô sin dọn dẹp nhà cửa và chăm con. Chồng chị vẫn chẳng quan tâm, vợ muốn làm gì thì làm vì thực ra khi ấy anh cũng đã bắt đầu ăn vụng ở bên ngoài.
Chị rảng rang hơn, nên có nhiều thời gian nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân mình. Rồi một ngày anh về rất khuya trong tình trạng ngà ngà say. Anh bước vào phòng thấy người phụ nữ trong chiếc váy ngủ khêu gợi, khuôn mặt trang điểmnhẹ nhưng vô cùng cuốn hút anh bị kích thích vô cùng. Chẳng hiểu sao khi ấy anh lại cứ ngỡ mình đang ở nhà nghỉ với người tình nhưng rồi may mà anh vẫn nhớ đây là nhà mình khi nhìn chiếc giường quen thuộc. Đúng lúc ấy chị tỉnh giấc:
Anh bước vào phòng thấy người phụ nữ trong chiếc váy ngủ khêu gợi, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng vô cùng cuốn hút anh bị kích thích vô cùng. (Ảnh minh họa)
– Anh về rồi đấy à. Anh vẫn còn nhớ đường về nhà cơ đấy?
– Em… con đâu?
– Con ngủ với bác giúp việc.
– Em mặc cái váy này đẹp quá.
Đêm ấy chị để chồng có một đêm tự do thoải mái. Lâu lắm rồi anh mới có một đêm mãn nguyện như thế. Anh không ngờ sau 3 tháng mà cơ thể vợ anh đã có sự khác lạ đến vậy. Tất cả là nhờ chị đã thu hẹp “chỗ ấy” và tập thể dục để giảm mỡ bụng, săn ngực hơn…
Cơ thể vợ có sự thay đổi, anh lại như gặp được của lạ. Cả ngày hôm sau anh mong ngóng tới đêm để được bên vợ. Thậm chí anh còn từ chối cả cuộc hẹn với người tình. Vậy nhưng khi vừa mới cơm nước xong anh đã thấy vợ diện bộ đồ thật đẹp, trang điểm cẩn thận chuẩn bị dắt xe đi:
– Em đi đâu vậy?
– Em có hẹn đám bạn đi bar.
– Em đi bar. Thế ai cho con ngủ? Hai con rồi mà còn bày đặt chơi bời. Hay là đi kiếm trai hả?
– Con thì đã có bác giúp việc rồi, anh khỏi lo. Anh đi được và cũng tìm gái được thì sao lại cấm vợ. Chúng ta bình đẳng mà.
Anh há hốc mồm, thì ra vợ đã biết tất cả.
Tối ấy 11 giờ đêm chị vẫn chưa về. Con thì đã ngủ say với bác giúp việc. Anh ngồi đợi vợ, mấy lần nhấc điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Chỉ vì cái lần chê vợ “xuống cấp” mà giờ anh lại phải ngồi đợi vợ thế này sao?

Nhãn:

Các anh xã, hãy luôn là chỗ dựa khi vợ mang thai!

Giai đoạn mang thai là lúc mà các mẹ bầu cần người chồng ở bên cạnh mình nhất, vừa đỡ đần, vừa ủng hộ tinh thần để đây là trải nghiệm tuyệt vời trong đời. 
Khi mang thai, cuộc sống của mẹ bầu sẽ bắt đầu sang trang mới không chỉ có hạnh phúc, vui sướng mà đi cùng với nó là sự mệt nhọc, cáu kỉnh, ốm đau, vóc dáng thay đổi mà chỉ những người “trong cuộc” mới hiểu. Chính vì thế, việc một người chồng quan tâm, thông cảm, sẻ chia và luôn ở bên cạnh sẽ phần nào giúp các bà mẹ mới dễ dàng vượt qua được giai đoạn khó khăn, chuẩn bị tốt mọi thứ để chào đón thiên thần bé nhỏ của gia đình.
Dưới đây là những mách nhỏ các ông bố cách chăm sóc “gấu mẹ” nhà mình:
Khi biết mình được làm cha
Chắc hẳn mỗi ông chồng đều có những cách thể hiện khác nhau khi nhận được thông báo từ vợ: Em đã có thai! Nhưng phản ứng tốt nhất mà hầu hết các mẹ bầu đều mong đợi là hãy nói với bạn yêu cô ấy rất nhiều, rằng bạn thật sự rất hạnh phúc và hồi hộp, đồng thời chia sẻ cho vợ bạn biết thời gian sắp tới sẽ là trải nghiệm tuyệt vời đối với cả 2 vợ chồng.

Đó cũng là lúc các đấng mày râu bắt đầu nhận thấy trách nhiệm sâu sắc của mình với vợ con, bằng cách bắt đầu phải thay đổi nhiều thói quen, suy nghĩ của mình, cũng như cách học như thế nào để trở thành 1 người bố thực thụ.

Sự chăm sóc, động viên của chồng khi vợ mang thai luôn là điều tuyệt vời nhất
Ba tháng đầu của thai kỳ

Đây là thời điểm mọi thứ trở nên khó khăn nhất khi vợ mang thai và cô ấy rất cần bạn ở bên cạnh. Nồng độ hormone tăng cao có thể khiến vợ bạn trở nên rất nhạy cảm, chưa kể đến tình trạng ốm nghén và mệt mỏi kéo dài. Vì thế, các ông chồng cần phải quan tâm đến vợ nhiều hơn bằng cách thường xuyên trò chuyện để tìm hiểu cảm xúc của cô ấy đại loại như: Dạo này em thấy trong người thế nào, em bé có làm em mệt không hay em có thèm ăn món gì để anh làm giúp cho, anh giúp em massage nhé….

Hãy cố gắng động viên vợ bạn càng nhiều càng tốt, đồng thời đảm bảo cô ấy được nghỉ ngơi bằng cách san sẻ việc nhà, đôi khi một bữa ăn sáng phục vụ ngay tại giường hay một món ăn vặt giảm ốm nghén cũng là cách tốt nhất để giúp cô ấy vượt qua mệt mỏi đấy!

Ba tháng tiếp theo

Mọi thứ bắt đầu ổn định, bà bầu của bạn có lẽ đã giảm các triệu chứng của ốm nghén và nồng độ hormone trong cơ thể đã trở nên cân bằng hơn. Thực tế thì vợ bạn “dễ thương” hơn hẳn, vậy nên nhớ dành lời khen tặng cô ấy hàng ngày. Đây chính là thời điểm mà 2 vợ chồng nên cùng nhau chuẩn bị mọi thứ cho em bé sắp ra đời. Đăng ký học các lớp tiền sản, đọc sách và làm những việc của các ông bố như nghiên cứu thêm về xe đẩy, ghế ngồi cho bé trên ô tô và cả chiếc nôi tương lai nữa.

Cũng bắt đầu quan tâm hơn về sức khỏe vợ con bạn nhé. Bạn nên xin nghỉ một vài buổi làm để cùng vợ đi siêu âm. Nếu vợ bạn cứ khăng khăng đòi đi khám một mình, hãy đừng nghe lời vì chắc chắn cô ấy sẽ rất cảm kích nếu có bạn đi cùng. Với lại chính bạn cũng muốn nhìn thấy hình ảnh của bé mà!

Ba tháng cuối cùng của thai kỳ

Vào những ngày cuối cùng của quá trình mang thai, vợ bạn sẽ cảm thấy đau nhức, mệt mỏi, cảm thấy mình quá béo tròn và chỉ mong muốn chuyện bầu bì này nhanh chấm dứt. Hãy đảm bảo là bạn vẫn giúp cô ấy thực hiện những bài tập luyện, đồng thời nói với cô ấy là bạn sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy mọi lúc mọi nơi. Nuông chiều vợ bạn một chút, chẳng hạn như nấu cơm tối, chuẩn bị nước tắm cho cô ấy và nhớ chuẩn bị trước mọi thứ cần thiết cho ngày trọng đại sắp tới.

Bé cưng chuẩn bị chào đời

Bất cứ lúc nào trong tuần thứ 38 của thai kỳ vợ bạn đều có thế chuyển dạ, vậy nên cho dù đó là chuyến công tác vắng nhà chỉ 1-2 ngày hay là cuộc vui với các chiến hữu thì bạn cũng nên khéo léo từ chối, vì bạn còn nhiệm vụ trọng đại hơn: Chở vợ đến bệnh viện và chào đón thiên thần nhỏ chào đời. Bạn cũng nên chuẩn bị trước mọi thứ ở nhà, đề phòng trường hợp cô ấy trở dạ trong khi bạn vẫn đang ở chỗ làm. Vợ bạn có thể cảm thấy vô cùng lo lắng về việc đứa trẻ có thể chào đời bất cứ lúc nào, vậy nên nhớ động viên cô ấy.

Hãy thử đặt mình vào vị trí của vợ bạn, để hiểu được cảm giác cũng như nỗi lo sợ của cô ấy vào thời điểm này? Và còn gì tuyệt vời hơn khi ngay bây giờ, nếu có thể, bạn hãy đến ôm chặt lấy cô ấy và nói: “Cảm ơn em thât nhiều, vợ yêu nhé!”
Nguồn: marrybaby

Nhãn: , ,

Người phụ nữ thông minh là người phụ nữ biết ghen

Rất nhiều người lấy sự ghen tuông để hình dung sự nhỏ mọn của người phụ nữ, nhưng thực ra đó lại là biểu hiện hết sức bình thường cho thấy người phụ nữ đó rất yêu người đàn ông của họ.

Thử nghĩ nếu một người phụ nữ thờ ơ với người đàn ông của mình giống như những người đàn ông khác, vậy nó nói lên điều gì? Phải chăng họ chẳng quan tâm đến người đàn ông đó. Vì vậy, nam giới cũng nên chú ý. Nếu như người phụ nữ của bạn ghen thì điều này thể hiện rằng cô ấy rất yêu bạn.
Người phụ nữ thông minh là người phụ nữ biết ghen
Muốn làm một người phụ nữ thông minh, nhất định phải học cách ghen. Ghen là cả một nghệ thuật, phải biết điều chỉnh và cũng phải biết điểm dừng. Người phụ nữ không biết ghen thế nào cho vừa đủ thì hoặc là sẽ cảm thấy rất phiền phức, làm mất đi sắc màu của tình yêu, khiến đàn ông cảm thấy không còn hứng thú, hoặc là sẽ phản tác dụng, khiến nửa kia sợ phát khiếp.
Người phụ nữ thông minh phải biết cách làm thế nào để chinh phục thế giới đàn ông, còn cô ấy chỉ cần chinh phục một người là đủ rồi. Cách chinh phục đàn ông rất đơn giản. Nếu như đó là một người đàn ông cứng rắn thì bạn nên lấy nhu trị cương, lạt mềm buộc chặt. Khi ghen thì đây là cách tốt nhất. Một người đàn ông có cứng rắn thế đi nữ cũng không cưỡng lại được những lời nói nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng lại chứa trong đó sự ghen tuông.
Nam giới càng thích phụ nữ biết ghen
Người phụ nữ thích ghen không nhất định sẽ hạnh phúc mà người phụ nữ biết ghen nhất định sẽ hạnh phúc. Nguời phụ nữ không biết ghen có thể là người phụ nữ tốt, nhưng có lẽ sẽ không phải là người phụ nữ thú vị. Điều mà đàn ông cần không phải là một người có đạo đức tốt, mà là một người phụ nữ hoạt bát, linh hoạt.
Khi có một người phụ nữ xinh đẹp nhưng nghiêm khắc và một người phụ có ngoại hình bình thường nhưng dịu dàng, duyên dáng xuất hiện trước mặt người đàn ông, người đàn ông thông minh sẽ chọn người phụ nữ thứ 2. Người phụ nữ biết ghen sẽ rất linh hoạt, họ rất thành thạo trong việc ghen. Vì vậy, họ trở nên hấp dẫn và đầy quyến rũ.
Những điều chú ý của phụ nữ biết ghen
Trên thế giới, không có người phụ nữ nào là không ghen, cũng không có người đàn ông nào không khiến phụ nữ phải ghen. Người phụ nữ biết ghen có thể khiến cho người đàn ông của họ cảm nhận được hạnh phúc, người phụ nữ không biết cách ghen sẽ chỉ làm cho người đàn ông đó trở nên đau khổ. Sau đây là 3 chú ý mà phụ nữ nên biết khi ghen:
1. Không được vì ghen mà trở nên đố kị. Ghen chính là cách kéo đàn ông trở về bên mình, còn đố kị chỉ có thể mang lại đau khổ. Phụ nữ nên khôn ngoan để phân biệt sự khác nhau giữa hai khái niệm này.
2. Không được vì ghen mà hạn chế không gian riêng của đàn ông. Cho dù hôn nhân là một bản hợp đồng, nhưng cũng không có nghĩa rằng đàn ông đã bán thân cho bạn. Bạn có thể ghen để khiến cho người đàn ông đó đừng đi quá xa, nhưng cũng đừng nghĩ rằng lúc nào ghen cũng có thể khiến người đó ở bên cạnh bạn.
3. Cho dù là ghen như thế nào, điều quan trọng nhất đối với phụ nữ là biết cách ghen sao cho vừa đủ, đừng đi quá giới hạn.

Nhãn: , ,

Bố ơi… bác sĩ bảo cưới rồi bố ạ!

Lần này, chuyện cô thông báo trót có bầu khi chưa cưới với người yêu chắc chắn là tin "động trời" với bố cô. Đời nào ông tin được đứa con gái ông dạy dỗ đến nơi đến chốn, học hành tử tế, ngoan ngoãn lại "hư hỏng" thế được.

Hạnh về, ngập ngừng nói với bố mẹ, giọng rất yếu ớt và ấp úng: “Thưa bố mẹ, con có chuyện muốn nói với bố mẹ ạ!”. Nói rồi, Hạnh không dám ngẩng lên nhìn bố mình, cô biết chắc ông đang nhìn cô con gái rượu với ánh mắt sắc lẹm. Ngồi trong phòng bố mẹ, Hạnh lấy hết can đảm thưa chuyện với bố mẹ.
- Bố, mẹ! Chuyện là con lỡ có thai với anh Việt rồi…
Vừa nói, Hạnh vừa đưa tờ hình ảnh siêu âm thai cho bố mẹ xem. Bố Hạnh nhìn lướt qua tờ giấy trên tay con gái, lập tức ông phản ứng ngay: “Loại mất nết, bố nuôi nấng, dạy dỗ mày thế nào mà giờ mày bắt bố mẹ ‘đeo mo vào mặt’ ra đường hả?”. Dứt lời, ông đập bàn một cái rõ mạnh, bước chân ra khỏi phòng với vẻ mặt vô cùng giận dữ.
Hạnh là cô con gái duy nhất của ông bà. Bố mẹ Hạnh cùng là giáo viên đã về hưu. Ngay từ bé, Hạnh đã được bố mẹ rèn luyện khá khắt khe, nề nếp. Lần trước, khi Hạnh đưa Việt về ra mắt, Hạnh đã bị bố mắng một trận tơi bời vì dám yêu đương khi còn đi học, trong khi lúc ấy Hạnh đã học năm cuối Đại học, chỉ vài ba tháng nữa ra trường. Mẹ Hạnh phải lựa lời nói mãi, phân tích đủ kiểu bố cô mới “tha tội” cho con gái.
Lần này, chuyện cô thông báo trót có bầu khi chưa cưới với người yêu chắc chắn là tin “động trời” với bố cô. Đời nào ông tin được đứa con gái ông dạy dỗ đến nơi đến chốn, học hành tử tế, ngoan ngoãn lại “hư hỏng” thế được.
Điều trớ trêu nữa là Hạnh có bầu với Việt – người mà bố cô kịch liệt phản đối. Còn nhớ, ngày Hạnh đưa Việt về nhà, cô giới thiệu là “bạn”, song ông đã tinh ý nhận ra đó chắc chắn là người yêu của con gái. Ngay tối hôm đó, ông gọi riêng Hạnh vào phòng, chất vấn đủ kiểu, cuối cùng Hạnh phải thú nhận mối quan hệ của hai người. Một phần ông tức tối vì Hạnh mải yêu đương khi còn đang đi học, mặt khác, ông không chấp nhận được việc Hạnh kết bạn với Việt, tất cả cũng vì phong cách “ất ơ” của Việt. Việt vốn là dân kiến trúc, tính lại nghệ sĩ nên anh để tóc dài, buộc đằng sau, râu ria dài, quần áo rách rưới, bụi bặm…
Sau buổi ra mắt hôm đó, bố Hạnh gay gắt nói với con gái: “Bạn bè cũng không chơi được với loại ấy chứ đừng nói yêu đương. Bố cấm tiệt!”. Sợ bố, Hạnh không dám cãi lại nửa lời. Hai người “rút vào” bí mật.
Đôi lần, mẹ Hạnh hỏi nhỏ con gái, cô cũng tâm sự thật là hai người thật lòng yêu nhau, muốn tính chuyện lâu dài. Hạnh biết, mẹ cô cũng không mấy thiện cảm với Việt song không phản đối quyết liệt như bố. 3 năm sau buổi ra mắt đó, cũng là chừng ấy thời gian cô đã có công việc ổn định, chưa một lần nào Hạnh dám đưa Việt về nhà một lần thứ hai vì cô thực sự sợ đối mặt với “ánh mắt đỏ ngàu, vẻ mặt hằm hằm” của bố.
Hạnh đã nghĩ đến chiêu thuyết phục Việt từ bỏ “xì tai” bụi bặm, đóng vai trai ngoan để về gặp bố mình. Tuy nhiên, ý tưởng này bất khả thi vì tính bố Hạnh rất cứng nhắc, ông đã không có thiện cảm từ đầu thì chẳng đời nào ông thay đổi thái độ. Rồi cô quay sang chiêu bài thuyết phục khác: “Nhìn bề ngoài thế thôi chứ anh Việt đứng đắn, tốt tính lắm bố ạ. Chúng con thật lòng yêu nhau….”. Tiếp đó, cô nhờ mẹ “đá đưa” thêm, vậy mà tình hình vẫn không được xoay chuyển.
Yêu nhau đã gần 7 năm, cứ ai nhắc đến chuyện cưới xin, Hạnh lại đau đầu, mệt mỏi. Khi ở Hà Nội không sao, hễ lần nào về quê, nghe những lời nói cứng rắn của bố, cô lại tảng lờ đi khiến ông tin rằng con gái mình đã chia tay người yêu.
Tờ phiếu siêu âm thai của Hạnh chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu bố mình giữa mùa đông lạnh buốt giá. Sáng hôm sau, Hạnh thấy râu ria bố đâm ra tua tủa, mắt ông trũng xuống, ông gọi cô vào và nói: “Chuyện đã thế rồi, đưa nó về đây rồi bàn bạc cưới càng sớm ngày nào càng tốt ngày ấy”. Hạnh thở phào sau câu nói của bố, nhưng nhìn ánh mắt buồn rười rượi của bố, cô lại chạnh lòng.
3 tuần sau, đám cưới của Hạnh và Việt diễn ra đúng như mong đợi của cặp đôi yêu lâu này. Tuy nhiên, lòng Hạnh trĩu nặng: “Người khác cưới thì vui mà mình thì buồn vô hạn. Mình đã lấy được người mình mong đợi sau khi đấu tranh rất mệt mỏi, thậm chí phải giở chiêu bài dùng phiếu siêu âm giả để nhận được cái gật đầu miễn cưỡng của bố. Thực sự là quá bế tắc nên mình mới phải giả dối như vậy. Sau khi cưới, mình đã định sẽ nói thật với bố, nhưng sợ rồi sự thật nói ra càng khiến bố sốc hơn nên đâm lao phải theo lao. Cũng may mà vợ chồng mình có con ngay nên bố có lẽ không nghi ngờ gì chuyện tờ phiếu siêu âm giả kia cả”.
Hạnh cũng cho biết thêm dù không hài lòng về chàng rể “nghệ sĩ”, “ất ơ” cho lắm nhưng từ khi cô sinh con, mối quan hệ giữa con rể – bố vợ cũng xích lại gần thêm chút ít. Cô không hy vọng bố mình sẽ từ ghét mà quay sang yêu quý con rể bởi đó là chuyện “khó hơn lên trời”, Hạnh chỉ mong sẽ không xảy ra mâu thuẫn đáng tiếc nào giữa hai người để cô phải hối hận vì đã bảo vệ tình yêu đến cùng bấp chấp việc phải dối trá và làm bố cô buồn lòng, thất vọng.

Nhãn: ,

Đồ quê mùa, cô làm tôi xấu mặt! Chia tay đi!

Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.
Nắng trường qua khung cửa sổ, đùa giỡn với hàng mi dài đáng yêu của Lâm Anh, gọi cô thức dậy đến lớp học. Sinh viên năm 4 khoa thiết kế nội thất nhưng Lâm Anh vẫn chưa có lấy 1 mảnh tình vắt ngang vai. Ngoại hình của cô không đến nỗi quá xấu nhưng sự thật là cũng chẳng ưa nhìn. Trong từ điển sống của cô hình như không xuất hiện 2 từ “hàng hiệu”, “thời trang”.

Trong khi xung quanh cô, những cô gái - những cô sinh viên cùng trường thì thời trang hàng hiệu, son phấn đủ loại, riêng cô chọn cho mình phong cách chân phương giản dị nhất. Mọi người gọi Lâm Anh là “quê mùa”!

Thế rồi thần Cupid cũng để ý tới cô, gửi tới cô 1 chàng trai. Chàng tên Hà, lịch lãm và sành điệu, là trưởng phòng 1 công ty thiết kế nội thất. Họ biết nhau khi cùng vào 1 quán café và cùng gọi chung đen đá không đường. Chính ly “đen đá không đường” ấy đã khiến anh chú ý tới cô, khiến hồn anh bị hút vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấy. Anh mến cô, muốn xin số làm quen.

Trải qua 3 tháng tìm hiểu cùng “đen đá không đường”, họ quyết định hẹn hò. Không hiểu vị thần tình ái kia có gì nhầm lẫn không khi ghép cô và anh là một. Cô chân phương, giản dị hết mức. Anh lịch lãm, phong cách, sành điệu. Với anh thì Lâm Anh chẳng có gì đáng chê trách, ngoại trừ cách ăn mặc giản dị quá mức và còn ko bao giờ đụng tới mỹ phẩm. Nhưng anh bất chấp tất cả bởi anh yêu cô, yêu sự giản dị của cô, đơn giản chỉ có thế.

Anh thích đưa cô đi chơi, nhưng mỗi khi đưa cô đi cùng đến đâu đó, bị bạn bè nói cô xấu, cô không biết ăn mặc thời trang thì anh cảm thấy xấu hổ vô cùng. Anh cố khuyên giải cô và mua tặng cô đồ hiệu, rồi mỹ phẩm. Nhưng Lâm Anh chỉ nhận chứ không dùng đến nó.

– Em không thích đồ anh mua sao?
– Em không có ý đó.
– Vậy tại sao em không dùng tới chúng?
– Chỉ là vì chúng không hợp với em thôi.
– Em có biết là mặc những bộ váy hàng hiệu này vào em sẽ xinh đẹp và quyến rũ lắm không?
– Em chỉ thích sơ mi với jeans thôi, anh hiểu mà.

Biết bao nhiêu lần như thế, anh không khỏi thấy bực bội. Sĩ diện đàn ông nổi lên, anh cảm thấy vô cùng xấu hổ và bực mình khi thấy người yêu mình bị chê là quê mùa, lạc hậu.

– Em không thể nể anh một chút mà ăn mặc thời trang hơn một chút được sao?
– Suốt thời gian qua anh vẫn không hiểu con người em sao? Anh bảo anh yêu sự giản dị của em, sao giờ lại đòi hỏi em phải thời thượng, phải sành điệu?
– Tôi thật không chịu nổi cô. Tôi thật sai lầm khi yêu cô. Cô làm tôi xấu mặt. Chia tay đi!
Anh lạnh lùng bước đi, bỏ mặc cô ở lại với đôi mắt nâu long lanh ngấn nước. Họ chia tay. Ai cũng nghĩ đó là điều tất yếu. Lâm Anh vẫn là cô, với phong cách giản dị đó đi học, chẳng để ý đến những lời nói xung quanh. Còn Hà, anh bận rộn với công việc, dù vẫn nhớ đến Lâm Anh. Có chút gì đó hơi luyến tiếc, nhưng nhanh chóng lướt qua đầu anh và biến mất. Hôm nay là tiệc mừng sinh nhật công ty, tất cả nhân viên ai cũng phải có mặt. Công ty anh đang làm việc là một công ty con của một tập đoàn lớn, nên trong buổi lễ hôm nay sẽ có Chủ tịch tập đoàn tới dự. Ai cũng tất tả lo chuẩn bị cho chu đáo.

Đứng ở sảnh khách sạn để tiếp đón khách, anh thấy một chiếc ô tô sang trọng đi tới. Xe dừng lại, không hiểu sao anh thấy hồi hộp kì lạ. Từ trên xe bước xuống một người đàn ông đã lớn tuổi và một cô gái trẻ. Mọi người đều cúi chào kính cẩn. Đó chính là Chủ tịch. Và anh đã không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô gái trẻ trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, sang trọng và quý phái kia, chính là cô – Lâm Anh – người mà anh đã cảm thấy xấu hổ khi đi cùng. Nhìn thấy anh, cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đến đáng sợ. “Chắc cô ta cặp bồ với ông già đó, có thể là thư kí” – anh nghĩ vậy để đứng vững được trước nụ cười lạnh lùng của cô.

Buổi tiệc bắt đầu. Mọi người ngồi vào bàn. Ngồi cạnh anh là cậu đồng nghiệp trẻ kém anh 2 tuổi.

– Kia là cô thư kí của Chủ tịch à Huy ?
– Cô nào hả anh?
– Cô gái đi cùng Chủ tịch ấy, mặc chiếc váy màu trắng kia kìa.

Đột nhiên Huy cười, nhưng cậu không dám cười to.

– Anh thật sự không biết cô ấy là ai à?
- Là ai? – Anh hồi hộp.
– Cô ấy là con gái của Chủ tịch đấy, một tiểu thư xinh đẹp, và rất thông minh. Cô ấy ít xuất hiện lắm nên anh không biết là phải.

Đôi đũa trên tay anh rơi xuống. Anh không tin vào tai mình nữa. Cô gái mà chính anh đã nói yêu, và cũng chính anh đã nói cô làm anh mất mặt với bạn bè vì cô ăn mặc “ giản dị” quá, quê mùa quá lại là con gái của vị chủ tịch quyền lực và giàu có. Vậy thì tất cả những thứ được cho là hàng hiệu đắt tiền chẳng phải nằm trong tầm tài chính của cô hay sao? Suốt cả buổi anh chỉ suy nghĩ về cô.
Buổi tiệc kết thúc. Anh đuổi theo cô, kéo tay cô lại.

– Tại sao em…
– Chúng ta quen biết nhau chưa anh? – cô lạnh lùng đáp trả
– Anh… Anh sai rồi. Xin em…
– Muộn quá rồi, bố tôi đang đợi, xin phép anh.

Lâm Anh mỉm cười, lạnh lùng sắc nhọn.
Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.

Cuộc sống này đều có nhân - quả cả. Nên hãy yêu hết mình, yêu thật lòng, rồi sẽ được đền đáp. Đừng vì nhiều thứ phù phiếm mà từ bỏ nhau... 
Nguồn: Webtretho


 
BlogTậpYêu - Nơi Chia Sẻ Yêu Thương © 2012 | Designed by Canvas Art, in collaboration with Business Listings , Radio stations and Corporate Office Headquarters