Khi em là người tình cũ, em biết sẽ có một ngày, một-người-tình-mới sẽ
đến và thay thế em khỏa lấp sự trống trải trong anh. Liệu anh sẽ quên
em?
Khi em là người tình cũ, em sẽ
không còn là người được anh quan tâm hàng ngày, danh bạ cũng chỉ còn lưu
tên của em thay vì đó là cái nick củ chuối mà anh từng dùng để trêu em
trước đây với "chỉ riêng mình em may mắn có được nó".
Khi
em là người tình cũ, em sẽ không thể nhắn tin cho anh những khi vui,
hoặc than vãn những lúc buồn. Có chăng cũng chỉ là những tin nhắn được
soạn thật dài và rồi thì chợt nhớ mình nên lưu nó vào "tin lưu trữ".
Khi
em là người tình cũ, em không có cái quyền giận anh vì anh lo công việc
mà chẳng thèm ngó ngàng đến em. Những lời giải thích từ anh thì càng
không thể.

Khi
em là người tình cũ, em chẳng còn cái quyền được ghen tuông trước mặt
anh, không còn được nói những câu giận hờn vô cớ. Ừm thì nếu có ghen
cũng chỉ biết ghen sau lưng cho thỏa nỗi lòng.
Khi
em là người tình cũ, em chỉ dám đứng từ xa nhìn anh với tâm hồn nặng
trĩu. Mong anh luôn vui, nhưng sự ích kỉ lại hy vọng anh sẽ buồn và nghĩ
về em.
Khi em là người tình cũ, em chỉ đơn
giản là cô gái xung quanh anh. Và cô gái ấy đôi khi chẳng thể có được
tình yêu của anh một lần nữa.
Khi em là người
tình cũ, em biết sẽ có một ngày, một-người-tình-mới sẽ đến và thay thế
em khỏa lấp sự trống trải trong anh. Liệu anh sẽ quên em?
Và khi em là người tình cũ, anh cũng chỉ là người tình cũ trong em. Nhưng mà sao em thấy buồn thế này?
