Tình yêu đôi khi giống như hàng mi trên đôi mắt. Bạn luôn nhìn thấy
những thứ xa xăm, nhưng ít khi nào bạn nhận ra được sự hiện diện của
những thứ gần bạn nhất.
Gió thu bắt đầu thổi, lướt qua đám cỏ
dại ven đường. Mùa thu ở phương Nam không rõ rệt như ở Bắc, không có
những con đường lá rụng vàng, không có mùi hoa sữa ngào ngạt lan tỏa,
không có cái se lạnh làm lòng người cứ buồn man mác. Chiều thu ở phương
Nam đầy nắng và gió, trong trẻo và mãnh liệt. Nhi lượn một vòng thành
phố, tận hưởng cái không khí ấm áp dễ chịu của mùa thu, mùa nó thích
nhất trong năm. Đôi mắt nhỏ với nụ cười tỏa nắng, nó hồn nhiên để gió
lùa qua tóc với vẻ thích thú. Nó dừng lại trước một tiệm cà phê với cái
tên khá lạ: "Xương rồng". Đó là một cái quán xinh xắn, có dòng suối nhỏ
men theo lối đi với những cây xương rồng to lớn, đủ chủng loại lẫn kích
cỡ mà nó nghĩ chắc chủ quán cũng phải tốn nhiều công tìm kiếm lắm. Bên
trong quán là một không gian nhỏ nhưng được thiết kế khéo léo để không
cảm thấy ngột ngạt, những chậu xương rồng be bé xếp đặt ngẫu nhiên,
những chiếc đèn trang trí theo phong cách cổ điển. Một sự kết hợp hoàn
hảo. Nhi thích cái không khí thân quen bình yên của quán, cả những chậu
xương rồng - loài cây nó thích nhất.
-
Nhi, từ hôm nay em chính thức được thăng chức lên làm nhạc công cho
quán, tất nhiên em sẽ được tăng lương. - Anh quản lí không giấu được sự
vui mừng khi vừa nhìn thấy nó, nhìn cứ như mấy nhà khảo cổ vừa tìm được
xương hóa thạch khủng long ấy.
Nhi
nhìn anh quản lí và cố gắng cho ra nụ cười tươi hết mức có thể, nhưng
rồi quay lưng đi, mặt mày nó lại ỉu xìu bước tới chiếc piano. Nó đã làm
thêm ở đây được hai tháng, công việc nó xin vào làm là phục vụ nhưng mỗi
đêm, khi tất bật chạy qua chạy lại, nó vẫn hay liếc nhìn chiếc dương
cầm màu trắng ở góc quán. Quán có người đánh đàn từ trước khi Nhi tới
làm việc, vài hôm trước người đó bỗng xin nghỉ, anh quản lí loay hoay
mãi vẫn không tìm ra người thay mà quán thì hút khách được một phần là
do tiếng dương cầm dịu dàng, êm ái phát ra mỗi đêm. Thấy vậy nên Nhi ngỏ
ý đánh thay đến khi tìm được người mới. Tối đó, nó đã đánh vài bản của
Richard Clayderman. Đã lâu rồi Nhi không đánh đàn. Lúc anh quản lí đồng ý
để nó thử, nó cứ lo lắng, không ngờ mọi người đều thích, chăm chú dõi
theo từng âm thanh vang ra khi những ngón tay nhỏ nhẹ nhàng lướt trên
phím đàn. Anh quản lí thì cười rồi gật gật đầu suốt, lại còn cho nó về
sớm một cách bí ẩn. Nó biết ngay là thế nào hôm nay anh ấy cũng có
"chiêu" gì đó. Thì ra anh ấy không tìm người mới nữa mà là “ưu ái” để nó
lên thay. Thật lòng mà nói thì đánh đàn là công việc nhẹ nhàng, đúng sở
trường, lương lại còn cao hơn việc phục vụ nhiều. Nhưng Nhi không muốn
lắm, đã lâu rồi không đụng đến đàn và cũng đã lâu rồi nó quên đi cái
cách bày tỏ cảm xúc hữu hiệu ấy. Nhi đã từng mê mẩn với phím đàn cùng
những bản nhạc du dương xao xuyến lòng người, nhưng rồi một ngày nó
quyết định không đánh nữa. Đó là ngày nó nhận ra mình đã mất đi những
thứ quan trọng nhất.
***
Linh
Miêu
tả ngắn gọn nhá: một anh chàng dáng người cao ráo cùng đôi mắt một mí
đặc trưng. Môt thành viên lớp chuyên Toán học siêu giỏi cùng bảng thành
tích đáng nể. Một thằng bạn thân thích đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh và hay
triết lí đủ mọi thứ nhưng lại luôn bị khống chế văn. Hai đứa thân nhau
từ những buổi trưa ngồi hí hoáy giải bài tập, những buổi chiều chui vào
nhà sách đọc ngấu nghiến đến tối mịt mới về. Linh luôn là người bên cạnh
Nhi mỗi khi nó cần, luôn lắng nghe mỗi khi Nhi thất tình vì một mối
tình “đơn phương vĩ đại” nào đó, luôn ngồi cạnh im lặng mỗi khi Nhi đánh
đàn, Nhi từng ngỏ ý muốn thằng bạn tập chơi piano nhưng Linh một mực từ
chối. Đối với Nhi, Linh giống như những tia nắng cuối đông sang xuân,
không mãnh liệt cũng không yếu ớt, bền bỉ, dai dẳng và đủ để làm tan
những nỗi phiền muộn trong lòng.
Hai
đứa chia sẻ cho nhau nghe tất tần tật về mọi thứ, cho đến một ngày Nhi
bảo rằng mình đang thích một người. Quá hiểu tính con bạn và Linh cũng
đủ tinh tế để hiểu được cái ngôn ngữ ấp úng và lí nhí trong miệng của
Nhi bây giờ là đang nói về anh Dương, học trên 2 đứa 1 lớp. Từ hôm đó,
cứ gặp Linh là Nhi cứ tíu ta tíu tít, nào là hôm nay anh Dương đã sửa
giúp chiếc xe đạp khi tình cờ gặp trên đường, nào là đã xin được số điện
thoại để cám ơn... Linh không mấy hứng thú nhưng vẫn cố gắng ngồi nghe
rồi ậm ừ cho qua chuyện.
- Linh...
- Gì?
- Tao có chuyện muốn hỏi.
- Chuyện gì? Sao thế?
- Nếu… nếu tao có bạn trai thì sao?
- Thì mừng chứ sao, có người rước mày đi tao đỡ phải mỗi ngày ngồi nghe mày lải nhải đủ thứ.
- Thật không?
- Thật! Mà sao thế? Có bạn trai mà giấu tao à?
- Không phải, hôm qua… anh Dương bảo thích tao… Mà sao tao không cảm thấy vui cho lắm.
- Sao thế? Tao tưởng mày phải mở party ăn mừng chứ.
- Tao không biết, chắc tại bất ngờ quá. Mà mày không phản đối thật chứ?
- Ừm...
Một
tuần sau, Nhi và anh Dương chính thức là một đôi. Những buổi trưa la cà
ăn kem thay cho việc chăm chỉ làm bài tập, những buổi tối lượn lờ thành
phố thay cho hàng giờ đồng hồ ngồi trong nhà sách. Nhi xa dần còn Linh
thì vẫn giữ những thói quen cũ, một mình.
Hơn
một tháng sau, Nhi nghe tin thằng bạn thân sẽ đi Úc du học, điều bất
ngờ là Nhi nghe được thông tin ấy từ một người khác chứ không phải Linh.
Phải nói sao nhỉ, Nhi gần như là người biết cuối cùng khi ngày lên máy
bay của Linh đã gần kề. Nhi cầm điện thoại bấm số thằng bạn theo quán
tính:
-
A lô, tao Nhi đây, sao mày đi mà không nói với tao một tiếng? Bạn thân
mình sắp đi du học mà tao chỉ được biết trước 5 ngày. Mày có còn coi tao
là bạn thân nữa không đấy?...
Nói tới đây bỗng tiếng nó nhòe đi, trong lòng nó giờ có bao nhiêu ấm ức, nước mắt cứ không ngừng trào ra.
-
Nhi à! Bình tĩnh nào, mày đừng khóc nữa, im lặng một lát nghe tao nói
nè, chỉ nghe thôi, được chứ?... Tao quý mày lắm, mày là con bạn đáng yêu
nhất của tao. Tao không nói là vì sợ mày buồn , khi đó mày sẽ làm đủ
thứ chuyện linh tinh ngốc nghếch cho xem, đúng không? Tao đi rồi sẽ về
mà, yên tâm nha, tao không bỏ mày đâu.
Rồi
thằng bạn cúp máy, mặt nó vẫn cứ đơ ra, ít ra mấy câu lúc nãy cũng làm
nó thấy an ủi phần nào. Nhi ngồi vào bàn hí hoáy viết gì đó, ở trên cùng
ghi "Kế hoạch quà và tiệc chia tay", viết xong nó leo lên giường ngủ
với bao kế hoạch trong đầu.
SMS 1:00 am: "Nhi
- con bạn ngốc nghếch của tao! Chắc tao sẽ không bao giờ quên một con
nhóc nhí nhố thích chọc tao điên lên rồi mè nheo làm nũng và xin lỗi.
Tao cũng sẽ không quên đôi mắt biết cười cùng cái miệng hoạt động không
ngừng của mày đâu. Mày biết không, lúc mày bảo mày thích một người
khác, tao đã chết lặng mất mấy giây, khi mày với người ta là một cặp,
tao đã chết lặng cả khoảng thời gian sau đó. Lúc đầu tao cứ sợ không
biết tao đi rồi mày sẽ ra sao. Ai đủ sức ngồi nghe mày nói hàng giờ
liền, ai đủ dũng cảm mắng mày ngốc rồi đau đầu suy nghĩ làm sao để mày
hết giận, ai sẽ bên mày buồn và ai sẽ đưa khăn giấy khi mày mít ướt?
Nhưng giờ thì tao yên tâm rồi, đã có người thay tao chăm sóc mày. Tao
yên tâm để đi mà không báo trước. Vì tao rất sợ cảnh chia tay và cũng sợ
rằng mỗi khi nghe tiếng mày bên đầu kia điện thoại nhòe đi là tao lại
không chịu được mà leo máy bay về, nên chắc tao sẽ không liên lạc với
mày một thời gian đấy. Tao bay chuyến sớm mai. Tao cố tình đưa tin ngày
tao đi còn đến 5 ngày nữa. Cho tao xin lỗi! Tạm biệt! Con nít đáng yêu
của tao."
Lúc
Nhi đọc được tin nhắn đó vào sáng hôm sau, thằng bạn đã trên đường bay
đến một nơi xa xôi cùng với ước mơ to lớn và… bỏ lại nó. Thời gian sau
đó, Linh gần như biến mất, không online, không mail, không điện thoại,
facebook thì đóng bụi. Nhi buồn bã và hụt hẫng, thằng bạn thân bỏ nó
thật rồi...
Dương
Một
anh chàng chuyên Lý khối 12 và tất nhiên là trên Linh và Nhi một lớp.
Không phải hot boy nhưng với vẻ ngoài ưa nhìn thì Dương cũng đã có khối
đứa con gái theo đuổi và không hiểu sao Dương lại chọn Nhi, một cô bé
nhỏ nhắn không hề nổi bật. Thứ gắn kết hai người chặt nhất có lẽ là
chiếc piano, cả hai đều có niềm yêu to lớn với tiếng đàn dương cầm.
Những buổi tìm bài mới rồi cùng nhau tập, những lần diễn văn nghệ khiến
bọn bạn mắt tròn mắt dẹt, những chiều cuối tuần Dương kéo Nhi đến những
tiệm cà phê nhỏ nhưng có đánh piano làm cô nàng mê tít, tất cả đã làm
thành một thứ keo vô hình giữ chặt hai con người. Nhìn cả hai cùng hòa
theo tiếng nhạc cứ như đang ở một thế giới khác chỉ có riêng họ, mọi
người đã từng đinh ninh rằng không có thứ gì có thể phá vỡ được lực liên
kết mạnh mẽ ấy.
Nhưng
rồi Dương nhận được học bổng du học Pháp. Anh đã nói lời chia tay với
Nhi trước ngày ra sân bay, Dương sợ khoảng cách xa vời cùng thời gian
kéo dài không thể giữ nổi tình cảm. Nhi đã khóc suốt đêm hôm đó, sáng
hôm sau nó không đi tiễn, chỉ nhắn một tin chúc may mắn thật sớm. Ngày
hôm đó là sau hơn 4 tuần kể từ hôm thằng bạn thân đi và tất nhiên Linh
không hề biết về việc Dương sẽ đi du học. Thế đấy, trong vòng một tháng,
Nhi mất đi đến 2 người quan trọng nhất, và cả hai nó đều không thể nói
lời tạm biệt.
Từ
ngày cả hai đi, Nhi không còn hứng thú với piano nữa, vì không ai đánh
cùng và cũng không ai nghe, nhưng bản thân nó cũng biết tình yêu âm nhạc
trong lòng nó là không bao giờ tắt. Đêm nay là ngày nó tự cho phép mình
quay lại, được thả hồn vào từng tiếng nhạc, được đánh lại những bản
nhạc yêu thích khi xưa. Có lẽ nó cần phải đối diện sau gần 2 năm trốn
tránh rồi. Dưới kia có bao nhiêu người chăm chú nghe tiếng đàn của nó cơ
mà.
Về
nhà với cơ thể mệt nhoài, nó say sưa đánh suốt mấy tiếng mà không để ý
đến cái lưng mỏi nhừ. Nằm phịch xuống giường, nhìn đồng hồ, đã hơn 9h20,
nó bật dậy thay đồ rồi mở máy tính đăng nhập yahoo:
Siu nhân: hôm nay đi làm về trễ à?
pika: ừm, hôm nay mình được thăng chức
Siu nhân: à ha! vì chuyện đánh thay tối hôm trước à?
pika: ừ, mình nhận lời làm việc rồi, dù sao lương cũng cao hơn mà!
Siu nhân: thấy thế nào?
pika: về gì? Công vệc à? Nhẹ nhàng, thoải mái, chỉ là lâu quá không đánh nên tay cứng hết cả, hehe
Siu nhân: không , ý mình là… bạn ổn chứ?
pika: hì, ổn mà!
Siu nhân: giỏi , pika no 1!
Gần 11h, Nhi tắt máy, nằm xuống giường thiếp đi, trên môi vẫn nở một nụ cười.
Đã
hơn 1 năm rồi, cứ đến 9h tối nó lại online nói chuyện cùng một người
bạn ảo có nickname "Siu nhân". Nhi quen Siu nhân qua một mạng xã hội rồi
hai đứa thân nhau lúc nào không hay. Cả hai có rất nhiều sở thích
chung, đều thích lang thang đường phố một mình, thích đọc sách, thích
nhạc của Secret Garden, chỉ có điều nó yêu piano còn Siu nhân lại mê mẩn
đàn guitar, hai trường phái mà nhìn qua chẳng có chút liên quan gì đến
nhau. Suốt 1 năm qua, không hẹn nhưng đến tối là cả 2 đều cố gắng online
đôi khi chỉ để kể nhau nghe về ngày của mình. Hàng ngày vùi đầu vào
sách vở, trường lớp, làm thêm, đã lâu rồi niềm vui nho nhỏ hiếm hoi của
Nhi là khi được ngồi vào máy tính tâm sự với một người bạn mà mình chưa
hề gặp mặt. Quán nước nhỏ xinh đầy đắp loài cây Nhi yêu thích cũng là do
Siu nhân giới thiệu. Nhi luôn thầm cám ơn sự có mặt kịp thời của Siu
nhân, nó đã giúp nguôi ngoai đi được phần nào nỗi trống trải trong lòng.
Và đôi khi… Nhi cảm thấy một nét thân quen rõ rệt không tài nào giải
thích được. Siu nhân đã từng hứa sẽ đàn guitar bài "Nocturne" cho Nhi
nghe vào ngày sinh nhật, vì đó là bài mà nó thích nhất. Ngày ấy chỉ còn
chưa đầy 2 tuần nữa.

Trời
càng vào thu, Nhi càng có cảm giác không khí như trong trẻo hẳn ra, bầu
trời như cao và xanh hơn. Chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật thứ 19,
lòng nó không hiểu sao bỗng nhiên thấy nặng nề. Vài ngày trước nó nghe
tin thằng bạn về. Nó cũng chẳng buồn đi đón. 2 năm qua có thèm liên lạc
gì với nó đâu, cả một cuộc điện thoại cũng không có, đã vô tình vậy thì
nó cũng mặc. Dù rằng trong lòng rất muốn đến thăm nhưng cục tự ái to
đùng không cho phép nó làm vậy. Thằng bạn mấy hôm nay có gọi cho nó vài
lần nhưng nó không bắt máy.
Vào đến quán đã thấy mọi người xầm xì to nhỏ gì đó, nhìn thấy nó, chị Nhung đã chạy đến nhanh nhẩu:
-
Em biết tin gì chưa? Cậu em họ của anh Minh vừa đến đấy, cậu ta cao
ráo, đẹp trai lắm nhá, còn biết đàn nữa. Em đến sớm tí là được gặp rồi.
Tiếc quá!
Nhi
có từng nghe nói đến em họ của anh Minh quản lí, cậu ấy là một du học
sinh và mới là chủ quán đích thực nhưng chưa bao giờ Nhi có dịp gặp
mặt. Tối đó vừa bước ra khỏi quán điện thoại Nhi đã rung lên, một số lạ:
- A lô. Là anh, Dương đây.
Anh Dương. Nó suýt rơi điện thoại, nó không nghe lầm đó chứ, bao năm rồi mà giọng anh ấy vẫn ấm áp thế, tim nó khẽ lỗi nhịp:
- À… vâng, lâu quá không gặp.
- Em khỏe không? Anh vừa về.
Tim nó như đập nhanh hơn, nó rất muốn hỏi anh có thể gặp nó bây giờ không, nhưng lòng kiêu hãnh quá lớn không cho phép.
- Dạ, em khỏe. Có việc gì không anh?
- Anh có thể xin em một cái hẹn được không, vào thứ năm?
Thứ năm, sinh nhật nó, nó nghĩ bâng quơ. Dù gì hôm đó nó cũng không biết đi đâu nên đồng ý:
- Dạ được anh, ở đâu ạ?
- Em biết quán "Xương rồng" gần trường cấp 3 của tụi mình không? Anh sẽ đợi em ở đó.
- Dạ vâng ạ! Em sẽ đến.
Trong
lòng Nhi bỗng trỗi dậy những thắc mắc: "Sao lại trùng hợp thế nhỉ? Hay
là anh ấy biết mình làm ở đây?" Nhi cứ cảm giác có thứ gì đó đang diễn
ra mà nó không tài nào giải thích được.
Tối thứ 4.
Siu nhân: BUZZ! Pika ơi , hôm nay thế nào?
Pika: khách đông nên hơi vất vả tí, à gần đến ngày gì rồi ấy nhỉ?
Siu nhân: sinh nhật pika! đợi bài Nocturne của mình à, hihi?
pika: xí, ai thèm
Siu nhân: nhớ nhá, hôm đó đừng có mà giở trò mè nheo nhé!
... 11h30.
Siu nhân: trễ rồi, bạn ngủ đi , mai sinh nhật mà mắt thâm quầng là không được đâu
Pika: ùm, mình ngủ đây, ngủ ngon!
Siu nhân: ngủ ngon! Mai phải giữ bình tĩnh đấy nhá!
Tắt máy, bỗng Nhi giật mình nghĩ lại câu nói cuối. Siu nhân là người giới thiệu chỗ làm cho nó, chẳng lẽ anh Dương là…?
***
Tối
thứ 5. Nhi mặc một cái đầm trắng muốt, mái tóc hơi xoăn buông thả hờ
hững ngang vai. Trông nó cứ như một nàng công chúa nhỏ. Quán thứ năm
vắng khách, hôm qua nó đã nói với anh quản lí và hôm nay nó đến với tư
cách là một vị khách. Bước vào mấy chị phục vụ đã nháy mắt với nó rồi
hướng ánh nhìn tới bàn số 6. Là anh Dương, anh ấy đã đợi nó từ bao giờ.
Nó gọi một tách ca cao nóng rồi bước về phía ấy.
- Anh đợi em lâu chưa? - Nhi khẽ nói khi đến gần chiếc bàn nơi Dương đang ngồi.
- À chào em, anh cũng vừa tới. - Dương vừa nói vừa đứng dậy kéo ghế cho Nhi, anh vẫn ân cần và chu đáo như ngày nào.
Nhi
ngồi xuống ghế, không quên mở một nụ cười cám ơn. Bàn số 6 nằm khá xa
sân khấu nơi đặt chiếc đàn piano nhưng là một nơi dễ nhìn thấy và cũng
là nơi nhìn được bao quát cả quán. Mỗi khi nó chỉ đến làm việc, chưa bao
giờ nó đến như một vị khách, chưa bao giờ nó có thể ngồi một chỗ ngắm
nhìn mọi ngóc ngách trong không gian bé nhỏ ấm áp này. Bỗng nhiên nó
thấy quán trở nên rất lạ, đẹp hơn, lãng mạn hơn rất nhiều.
Nhi
và Dương vẫn nói chuyện với nhau rất hợp, họ kể nhau nghe cuộc sống của
2 năm qua, nhìn họ giống hai người bạn thân lâu ngày gặp lại nhau hơn
là hai người từng yêu nhau:
- Lâu rồi em vẫn không khác đi nhiều nhỉ? Vẫn mạnh mẽ và yêu đời.
Nhi mỉm cười cố tình không nhìn vào mắt Dương:
- Vâng ạ! Phải yêu đời mới sống hạnh phúc được chứ anh!
-
Nhi này, anh... Thời gian qua Pháp cuộc sống rất khó khăn, anh phải cố
gắng rất nhiều thứ và mỗi khi anh gần như gục ngã anh lại nghĩ đến em,
nhớ về nụ cười của em, về những bản nhạc chúng mình cùng chơi, nó như
liều thuốc tăng lực giúp anh vượt qua tất cả. Và anh biết em quan trọng
với anh như thế nào. Khi ấy anh quá trẻ con, quá hấp tấp, đã không nghĩ
đến cảm nhận của em, anh chỉ lo sợ tình cảm sẽ làm nặng thêm đôi vai anh
nhưng anh đã sai. Giờ anh trở về, đã đủ chín chắn để biết anh cần gì.
Bao lâu qua, anh luôn dõi theo em, luôn cố gắng dò hỏi thông tin về em,
và anh biết em chưa hề có người khác, em chưa hề quên anh. Nhi! Em có
thể cho anh thêm một cơ hội không?
Nhi
im lặng, từng câu nói của Dương trôi tuột trong không khí. Nhi đã nghĩ
đến trường hợp này và nghĩ rằng mình sẽ hạnh phúc đồng ý ngay nhưng...
Nhi chẳng có chút cảm xúc nào cả, trong đầu nó giờ chỉ có những thắc
mắc, có phải anh là Siu nhân, người luôn bên nó trong suốt thời gian
qua? Bỗng nhiên nó thấy rối bời, nó muốn biết nhưng lại không chắc có
nên hỏi thẳng anh hay không, mâu thuẫn quá! Không khí ngày càng nặng
nề.
-
Anh không ép em phải trả lời ngay hôm nay đâu, em có thể suy nghĩ. Mình
đừng nói chuyện này nữa. Đổi chủ đề vậy... À em thấy quán này thế nào?
Toàn là loài cây em thích thôi. Là Linh đã chỉ cho anh đấy. - Dương cố
bắt chuyện để phá tan bầu không khí nặng trĩu.
- Dạ…
Nhi đáp vẻ ấp úng rồi bỗng mắt sáng rực lên, ngước lên nhìn Dương :
- Anh bảo sao cơ? Linh chỉ cho anh á? Sao…
- À, từ ngày đi du học anh cố tình làm quen với cậu ấy, cũng chỉ để hỏi về tin tức của em thôi.
Nhi
bắt đầu không hiểu, có sự trùng hợp kì lạ đến vậy sao? Sao Linh lại
biết quán này, liên lạc thường xuyên với anh Dương nhưng sao cả một dòng
tin cũng không gửi cho mình. Nhi nghĩ ngợi vẩn vơ. Cánh cửa quán vội
mở, một chàng trai dáng người cao cầm theo một cây đàn guitar bước vào,
anh ta quay sang phía đối diện nên không nhìn rõ mặt. Nhi chẳng còn tâm
trí nào quan tâm đến một vài vị khách ra vào quán nữa nhưng khi anh ta
bước lên sân khấu, nó mới bắt đầu ngờ ngợ ra dáng dấp quen thuộc. Nhi
vẫn cắm cúi nhìn tách ca cao đã nguội, tay cứ di di trên bàn. Hình như
anh chàng đó nói gì đó nghe không rõ, nội dung có vẻ là anh ta muốn tặng
món quà sinh nhật cho một người đặc biệt.
Tiếng
đàn guitar réo rắt vang lên, nhạc điệu quen thuộc quá... "Nocturne".
Nhi không thể ngăn bản thân ngước nhìn người con trai ấy. Anh ta ngồi
trên ghế, tay đàn say sưa theo từng nốt nhạc, mái tóc xoăn và đôi mắt
thân thuộc làm Nhi không thể nào rời mắt.
- Nhi! Em nghe anh nói không? Em sao thế?
Không
biết nó đã chết lặng nhìn người con trai ấy bao lâu, tiếng Dương gọi đã
kéo Nhi về thực tại, Nhi mỉm cười, nụ cười tỏa nắng trong veo như một
thiên thần:
-
Em nghĩ em không cần thời gian suy nghĩ câu trả lời đâu anh. 2 năm
trước em còn quá trẻ con, em đã nhầm lẫn giữa sự ngưỡng mộ thích thú với
tình yêu. Em yêu tiếng đàn chứ không yêu người đánh đàn. 2 năm qua em
đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều và em biết đâu mới là thứ mình
cần. Cuộc chia tay năm đó biết đâu là một sự may mắn, nhờ nó mà em đã
tìm ra tình yêu thật sự của mình. Em xin lỗi, em không thể đồng ý với
anh được.
Tiếng
đàn vẫn vang nhưng không gian thì gần như dừng hẳn lại, giờ đây Nhi
luôn cảm nhận được tiếng đàn trong lòng mình. Không cần biết đó là bài
gì, chỉ cần là người ấy chơi thì đối với Nhi nó luôn là bản nhạc hay
nhất.
Nhi yêu tiếng đàn và yêu cả người đánh đàn.
Tình
yêu đôi khi giống như hàng mi trên đôi mắt. Bạn luôn nhìn thấy những
thứ xa xăm nhưng ít khi nào bạn nhận ra được sự hiện diện của những thứ
gần bạn nhất. Và một khi đã nhận ra, bạn sẽ biết được nó quan trọng với
bạn biết dường nào.
***
Nhật kí của Linh
Tôi
tập trung đánh đàn và hình như không dám nhìn xuống chiếc bàn ấy, tôi
sợ ánh mắt trong trẻo như trẻ thơ nhưng đầy mạnh mẽ ấy sẽ khiến tôi
không thể hoàn tất bản nhạc. Tôi từng kiên quyết từ chối việc thử chơi
dương cầm, không phải vì tôi không biết đánh, đơn giản khi tôi chơi cùng
Nhi, tôi không thể nghe và cảm nhận hết những cảm xúc đang chất chứa
trong lòng cô ấy. Chỉ khi lặng yên lắng nghe từng nốt nhạc tôi mới có
thể chia sẻ với Nhi một cách trọn vẹn nhất. Và đêm nay tôi muốn cô ấy có
thể nghe và hiểu được, tôi chưa bao giờ rời xa.
…
Cô ấy đã nói gì đó rồi mỉm cười, nụ cười bình yên và dịu êm tôi chưa
bao giờ thấy, vài giây sau anh Dương đứng dậy bước ra khỏi quán, cô ấy
nhìn tôi và mỉm cười lần nữa, một nụ cười khác, nụ cười hạnh phúc và xúc
động. Tôi đã nhờ chị phục vụ đưa Nhi một mẩu giấy và rồi tôi chuyển
sang bản nhạc khác, không đau buồn và bi thảm như Nocturne...
Nhật ký của Nhi
Nocturne
vang lên như chìa khóa giải đáp tất cả, dáng người ấy, đôi mắt ấy, bao
năm rồi không khác biệt là bao, chỉ là thêm vào chút trưởng thành, vững
chãi đầy bản lĩnh. Cậu ấy nói đúng, cậu ấy chưa bao giờ rời xa mình, có
chăng cậu ấy chỉ thay đổi cái cách bên cạnh mình mỗi ngày. Cậu ấy thành
công rồi, chỉ là phải mất đến 2 năm mình mới có thể hiểu được.
Cậu
ấy chuyển sang "The song from garden". Chị Nhung đem đến cho mình một
tách ca cao khác cùng một mẫu giấy với nét chữ quen thuộc, là thơ của
Nguyễn Nhật Ánh:
"Tình anh như lá
Reo vui mỗi ngày
Có chim về hót
Trong lòng sớm mai
Mai này lá rụng
Là mùa thu phai?
Không, tình yêu vẫn
Âm thầm trong cây
Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay"...
