Dành tặng những trái tim lẻ loi, đang mong chờ một tình yêu để sưởi ấm.
Lòng vòng một mình trên phố
không phải là sở thích của Dương, nó ghét cảm giác một mình phải làm
việc gì đó mà nhất là việc đi lòng vòng, đôi khi không có điểm đến, đôi
khi là nó chẳng biết đi đâu. Thế nhưng nó phải đi để bắt được cảm xúc!
Những câu chuyện của nó đều như thế - lóe lên trong tâm trí khi nó đang
đi một cách vô định: Một hàng cây, một quán nước, một ngõ nhỏ hay một
gánh hàng rong, đôi khi lại là một vụ cãi vã hay cảnh kẹt xe,… Tất cả
những sự việc, sự vật “ở ngoài đường” ấy đều khiến nó có hứng khởi để
viết lên những câu chuyện; chứ nó không quen ngồi tìm kiếm chủ đề trong
khung cảnh lãng mạn trước ô cửa sổ lộng gió, dưới dàn hoa đung đưa, tách
cà phê thơm ngào ngạt và dán mình vào chiếc laptop…
Bờ
hồ là một điểm đến quen thuộc cho bất cứ ai; một đứa trẻ muốn mẹ dẫn đi
ăn kem, một cặp đôi hò hẹn, một cụ già muốn thoát khỏi lối sống bức
bách của chốn đô thị ầm ĩ và tìm về một chốn nào đó bình yên, thanh tao…
Còn nó lượn vòng quanh hồ khoảng 3 hay 4 lần gì đó và loay hoay tìm một
chỗ gửi xe, định bụng ghé qua tiệm sách khu Đinh Lễ nhưng chẳng hiểu
điều gì đó khiến nó lại tiếp tục cuốc bộ quanh bờ hồ thêm 3 vòng nữa…
“Thật là rỗi hơi!” - con bé nghĩ trong đầu. “Chắc
hẳn khi thấy mình như thế này người ta sẽ bảo mình hâm. Một con bé đi
bộ giết thời gian trong khi đó nó có thể học được bao nhiêu thứ, làm
được bao nhiêu công việc part time và kiếm được một đống tiền. Chậc! Kệ!
Quên mấy quyển sách kinh tế vi mô, vĩ mô đi… Điều quan trọng là nó cần
tìm một đề tài.”
Là
thế, nó viết truyện và sẽ nhận được phần thưởng cho những câu chuyện ấy
từ một tòa soạn báo - tất nhiên những câu chuyện của nó phải được “kiểm
duyệt”, phải hấp dẫn và cách nó tìm được sự hấp dẫn trong những câu
chuyện đó chính là những cuộc đi vô định như thế này. Viết là đam mê và
nhuận bút đối với nó không quan trọng ở tình trạng “sinh viên nghèo
trong thời kì giá cả leo thang”, đó chỉ là giá trị cho quan niệm nó nghĩ
trong cuộc sống… Và khán giả, bạn đọc của nó mới là những gì nó hướng
tới…
Dương chọn cho mình một góc nhìn ra hướng
cầu Thê Húc, trong những ngày đầu đông cộng thêm hơi lạnh từ mặt nước
như thế này thì chiếc cầu đỏ chói dường như nổi bật nhất, nó làm cho
không khí trở nên ấm áp hơn...
“A! Cầu! Một câu chuyện gì liên quan tới cây cầu chăng... Sắp nghĩ ra rồi...” - Dương
đột nhiên tự reo lên trong lòng, nó đang tập trung hết sức, một cốt
truyện đang chớm nở trong đầu nó; một chiếc cầu... thêm vào đó và mấy vị
khách nước ngoài... nhân vật có thể là một anh chàng ngoại quốc, lần
đầu tiên tới Việt Nam và rồi... và rồi...
- Tách...
Một tiếng động làm Dương giật mình, cắt đứt dòng suy nghĩ của nó. “Tệ thật! Cảm xúc đang dâng trào!” - Dương
ngoái lại nhìn. Thêm vài tiếng “tách” nữa và ánh sáng flash lóe lên rọi
vào mắt nó. Giờ thì Dương biết rõ thứ đó là một chiếc máy ảnh và trước
mặt nó lù lù một tên con trai, cao, trắng, ăn mặc kiểu bụi bặm.
- Ánh sáng vẫn không ổn!
Hắn
thốt lên và dường như chẳng để ý tới sự có mặt của Dương rồi bước qua
hướng khác chắc là để tìm vị trí chụp ảnh. Dương cảm thấy bực mình,
chính hắn cắt đứt câu chuyện đang nhen nhóm trong đầu nó, chính hắn vừa
làm cái việc vô duyên nhất thiên hạ là chụp ảnh người khác mà không xin
phép, vậy mà còn tỉnh bơ không đáp một lời tạ lỗi... Dương không thể
tiếp tục ngồi nghĩ tiếp câu chuyện của mình mà phải chọc lại tên này một
vố. Con bé chạy lũn cũn theo tên con trai, khi hắn giương ống kính về
phía chiếc cầu, căn chỉnh ánh sáng góc độ đẹp nhất và định bụng bấm máy;
Dương nhảy bổ về phía trước ống kính của hắn, tạo dáng cute giống như
nó hay chụp ảnh Hàn Quốc với lũ bạn và choán hết cả bức ảnh của tên con
trai. Hắn xem ảnh và cau mày thốt lên:
- Cái gì đây?
- Bạn gì ơi! Bạn có thể đứng né ra một chút cho mình chụp bức ảnh được không? - Hắn gọi với Dương. Con bé tỉnh bơ, cười toe.
- À! Ờ! Được chứ.
Rồi
nó đứng né ra. Nhưng khi hắn chụp đến pô thứ hai, Dương lại nhảy bổ
vào, nó vòng tay trái tim rõ đáng yêu và tự nhiên hết sức... Con bé
khoái chí khi thấy tên kia ngớ ra. “Đấy nhé! Chụp ảnh tôi không xin phép, giờ thì bức ảnh nào của cậu cũng có hình tôi rồi đấy... ha ha.” - Dương nghĩ thầm và cảm thấy hả hê trong bụng.
Tên con trai có vẻ nhận ra là Dương cố tình phá bĩnh chứ không phải là vô ý nhảy bổ vào bức hình của hắn. Hắn buông máy ảnh.
- Bạn ơi! Mình có quen nhau không nhỉ? Tự dưng nhảy vào khi người khác đang chụp hình không được hay cho lắm!
- Ôi! Thế à! Tớ xin lỗi nhé! Tớ thấy tự dưng chụp hình người khác mà không xin phép thì cũng không được hay cho lắm đâu!
- Là sao? Không hiểu.
- Chứ không phải lúc nãy cậu chụp hình tớ mà không xin phép sao?
Dương tiến nhanh về phía tên con trai, muốn mắng cho hắn một trận vì cái tội vô duyên mà mặt vẫn giả bộ ngơ ngơ.
- Đâu có? Tớ chụp hình bạn hồi nào? Tớ chuyên chụp phong cảnh mà.
- Lúc
nãy tớ đứng ở chỗ kia kìa; chính cậu dùng cái máy này, nhấn đèn flash
tứ tung và chụp hình của tớ đấy. - Dương khẳng định chắc nịch.
- Ơ! Nhấn tứ tung là sao? Nghệ thuật đấy!
- Cứ xem lại hình thì biết, cậu dám xem lại hình không?
- Ừ thì xem này!
Hắn giở chiếc máy ảnh “quý hóa” của hắn cho Dương xem và chỉ cho con bé từng pô. “Này!
Đây là mấy bức có cậu là do cậu tự nhiên nhảy bổ vào hình của tớ; đây,
mấy bức trước đây, tớ chụp cái cầu đúng ở góc kia đúng không? Làm gì có
cậu?”
Dương chăm chú theo dõi từng bức
ảnh của tên con trai, vẻ đắc chí của con bé chùng xuống dần... Đúng là
ngoài những bức ảnh nó đã vô duyên nhảy vào phá bĩnh thì chẳng còn bức
nào có hình nó, bỗng nó thốt lên:
- À! Đây! Có tớ đây này!
Nó
chỉ vào bức hình có cái mặt nó nằm “khiêm tốn” ở một góc con con bên
trái của bức hình, cái mặt chỉ làm nền cho bức họa cây cầu đằng sau và
thậm chí còn chẳng đủ rạng rỡ để làm nền ấy chứ – nhưng đó là sự cứu vớt
cuối cùng cho nỗi xấu hổ của Dương... Ôi trời ơi! Ước gì nó biết bơi,
nó sẽ nhảy tùm xuống hồ. Hóa ra hôm nay, chính nó mới là đứa vô duyên
nhất thiên hạ. Mặt méo xệch! Như mèo cụt tai, con bé lí nhí:
- À! Ờ! Ừm... xin lỗi nhé! Tớ tưởng...
Dương
cúi gầm mặt vì nó không tìm thấy được cái rổ nào để che đi, nó không hề
biết lúc ấy tên con trai chỉ cười tủm tỉm và xem lại mấy bức hình con
bé tạo dáng trước ống kính.
- Thế làm thế nào bây giờ? Tớ mời cậu đi ăn kem chuộc lỗi vậy nhé!
- Thôi! Tớ còn phải chụp hình cho xong, mất cả buổi chiều mà chưa được bức nào ra hồn.
- Ừ! Thế xin lỗi nhé! Thế tớ về trước vậy.
Nói
xong, con bé chạy nhanh đi – cầu trời không gặp lại tên này nữa, ngại
quá đi mất... Phía sau nó, tên con trai như nhớ ra điều gì...
- Quên mất... cho tớ email... tớ gửi cậu mấy bức hình...
Nhưng cái bóng đó đã đi nhanh, xa mất ở phía bên kia đường... giữa dòng người tấp nập...

Dương
hì hụi mất hơn một ngày mới viết xong câu chuyện của nó. Quên cốt
truyện một anh chàng nước ngoài mới tới Việt Nam đi mà sẽ là một cuộc
gặp tình cờ của một anh chàng nhiếp ảnh đẹp trai và một cô gái xinh đẹp.
Đoạn đầu cũng sẽ na ná giống như câu chuyện mà Dương gặp phải mấy hôm
trước. Nhưng chàng trai sẽ đáng yêu hơn, sẽ nhận lời cô gái đi ăn kem
cùng, sẽ xin số điện thoại của cô gái, rồi từ đó bắt đầu một cuộc
tình...
- Hè hè... Quá hay!
Con
bé đang ngồi trước khung cửa sổ lộng gió và check lại lần cuối cùng
trước khi gửi mail cho tòa soạn. Nó đang nghĩ về tên con trai ấy: “Không
biết hắn mà cùng mình đi ăn kem thì về sau có hóa thành yêu nhau giống
trong truyện không nhỉ? Còn chưa biết tên hắn? Hắn mà biết nhân vật của
hắn được lên báo thì hẳn hắn sẽ trố lên ngạc nhiên không nhỉ?” Nhưng
còn lâu mới bằng anh chàng nhiếp ảnh trong truyện của nó được, bởi tình
huống là thế nhưng tạo hình nhân vật lại dựa trên thần tượng Fuu của nó
mà! Fuu đẹp trai, phóng khoáng, lãng mạn; mặc dù Dương không có chuyên
môn gì về nhiếp ảnh hết nhưng mỗi khi nó ngắm những bức ảnh của Fuu, nó
dường như thấy cả tâm hồn và nỗi niềm Fuu trong đó... Trong chuyên mục
“In my eyes” của tòa soạn nó đang cộng tác, thường sẽ là những album ảnh
đẹp từ rất nhiều các nhiếp ảnh gia được chọn lọc. Giữa muôn vàn chủ đề,
Fuu luôn chọn chủ đề phong cảnh Hà Nội - là Hà Nội thu với con phố lá
rơi đầy, xen giữa không gian ầm ĩ vẫn có một góc nhỏ lắng đọng, là phố
cổ mà chẳng cổ – vừa hiện đại vừa truyền thống, là một chiếc xe bán hoa
rong nhưng khi lên ảnh của Fuu, nó trở lên như một nét duyên mà chỉ Hà
Nội mới có... Dương chưa bỏ qua bộ ảnh nào của Fuu, hẳn Fuu yêu Hà Nội
lắm... Ôi! Muốn gặp Fuu!
* * *
“Your email has been sent.”
Sau
khi chắc chắn rằng thư được gửi, Dương vào ngay trang báo mạng của tòa
soạn, trang báo lung linh, rực rỡ và cập nhật đủ mọi tin tức. “Hi vọng mai ngày kia là lại thấy truyện của Jyu (chính nó) trên này.” - nó thầm cười trong lòng.
- Ồ! Hà Nội đầu đông! Album ảnh mới của Fuu!
Dương
khẽ reo lên và nhấn ngay đường link... Phải đến 3 tuần rồi Fuu chưa có
bộ ảnh mới! Hà Nội đầu đông, với bầu trời không cao vắt trong veo xanh
biếc mà bị phủ bởi lớp mây dày mà Dương có cảm tưởng như ánh đèn neon...
Fuu thổi được vào đó cái lạnh của một mặt Hồ Tây với sương trắng dày,
ẩn sau đó là bóng dáng chiếc đu quay khổng lồ từ phía công viên Vầng
Trăng; là một màn mưa nhìn qua một ô cửa sổ của một con phố nó không
biết tên; là Hồ Gươm một buổi chiều với những cành cây bắt đầu trụi hết
lá như đan vào bức hình một bóng dáng khẳng khiu; là cầu Thê Húc cong
cong – sắc đỏ nổi bần bật giữa khung cảnh đang nhạt màu... Những thứ
quen thuộc hàng ngày nhưng sao lên ảnh của Fuu lại đẹp thế nhỉ? Dương
kéo đến bức hình cuối cùng và nó khựng lại... Lần đầu tiên trong ảnh của
Fuu, cảnh làm nền cho người – một cô gái không nổi bần bật nhưng nụ
cười rạng rỡ và 2 cánh tay vòng lên đầu tạo hình trái tim tự nhiên hết
sức – phía sau cô, chiếc cầu đỏ chói dường như khiến làm nụ cười của cô
tỏa nắng hơn và ấm áp cả không gian... Phía dưới, không biết là dòng chú
thích của Fuu hay của người biên soạn: “ I <3”.
- Ơ! Là... mình... mà!
Dương
không thể tin nổi vào mắt mình! Fuu chụp ảnh nó? Bao giờ? Ở đâu? Nó đã
gặp Fuu bao giờ đâu? Tất cả về Fuu là do nó tưởng tượng mà? Chẳng lẽ...
chẳng lẽ... hắn là Fuu à? Hắn là Fuu?
Dương mở
hòm mail mà tòa soạn mở ra cho mỗi cộng tác viên, hòm mail dưới cái tên
bút danh của tác giả, dùng để liên lạc với các bạn độc giả. Còn khi nó
gửi mail cho Fuu với vai trò là người hâm mộ, Dương sẽ dùng mail nó tự
lập ra vì con bé không muốn Fuu nghĩ Jyu hâm mộ Fuu, chỉ là một Dương
không ai biết đó là ai thì tốt hơn.
Inbox: 1 new mail
From: Phong Vũ
Subject: Jyu ơi! Trái Đất thật tròn!
Mail
từ Phong Vũ – một độc giả thích những câu chuyện của Jyu. Dương nhận
được mail mỗi khi con bé có một câu chuyện mới được đăng. Phong dường
như rất thích những chủ đề mà Dương viết, nhưng cậu không mail cho nó
kiểu như một người hâm mộ cuồng nhiệt mà thường góp ý và nhiều khi giúp
con bé nảy thêm nhiều ý tưởng. Phong cũng không bao giờ muốn xoáy vào
cuộc sống của Jyu, chưa bao giờ hỏi tên thật, không xin số điện thoại
cũng giống như khi Dương gửi mail tới Fuu dưới cái tên Dương Thùy, nó
không bao giờ hỏi tên thật và số điện thoại. Cứ thế, 2 anh bạn qua mail
thân thiết của nó: một là độc giả Phong Vũ, một là thần tượng Fuu đã
giúp nó rất nhiều trong việc viết nên những câu chuyện mới.
- Xem nào! Phong viết gì đây? Trái Đất thật tròn là sao?
“Gửi Jyu!
Hôm
nay tớ đọc truyện mới của Jyu mà thấy quen quen. Mấy hôm trước tớ cầm
máy ảnh đi dạo quanh Hồ Gươm để tác nghiệp thì có một cô bạn nhảy bổ vào
màn hình của tớ bởi cô bạn ấy muốn phá bĩnh vì hiểu nhầm một số chuyện.
Trong số bức ảnh bị cô bạn ấy xen ngang, tớ thấy một bức ánh sáng cực
tốt và góc máy khá ổn nên đăng lên báo. Quên chưa nói với Jyu, tớ cũng
là cộng tác viên ảnh của báo nhà mình. Ảnh vừa mới đăng được một ngày
thì hòm mail của tớ có ngay bức thư từ cô bạn thân qua mail Dương Thùy
hỏi rằng tại sao tớ lại có bức ảnh đó? Hôm nay tớ lại đọc truyện của Jyu
và thấy đoạn đầu giống hệt như câu chuyện của tớ, mà Jyu thì rất hay
viết những câu chuyện dựa trên cuộc sống thực đúng không? Sau một hồi
loằng ngoằng suy nghĩ thì tớ mới nhận ra rằng Trái Đất thật tròn! Jyu là
Dương Thùy và Dương Thùy là Jyu. Cá là bây giờ miệng cậu đang mở hình
chữ O vì ngạc nhiên. Tớ là Fuu – người hay gửi mail cùng Dương Thùy và
là Phong – người hay gửi mail cho Jyu đây! Cậu nói xem, hóa ra tớ với
cậu quen nhau rồi. Trái đất quá tròn đấy chứ nhỉ? Tớ thường không thích
gặp những người quen trên mạng vì nó rất ảo và không thực tế. Nhưng tớ
và cậu gặp nhau rồi đúng không? Thế thì tớ với cậu sẽ gặp nhau tiếp nhé!
Chiều mai, chỗ cũ, tớ đợi cậu đấy ^^.”
Dương
đúng là đang ngớ ra miệng chữ O. Nó không thể tưởng tượng nổi rằng Fuu
là Phong, Phong là Fuu?? Hóa ra Fuu chính là độc giả thích những câu
chuyện của nó, hóa ra trước giờ nó dùng 2 hòm mail cũng chỉ để liên lạc
với một người cũng có 2 hòm mail như nó; hóa ra tụi nó đã gặp nhau mà
không biết. Kì lạ? Không thể tin được??
* * *
Khi
Dương đến thì Phong đã đứng ở đó đợi sẵn. Cậu choàng một chiếc áo măng
tô dài lịch lãm và cuốn chiếc khăn to sụ. Nhìn thấy Dương, Fuu cười toe,
lột vẻ bụi bặm của một nhiếp ảnh gia suốt ngày lăm le trên đường đi
kiếm tìm cảm xúc bằng một cậu sinh viên cao, trắng và... đẹp trai thật.
Không ngờ con bé và Fuu lại gặp gỡ trong hoàn cảnh như thế.
- Lần này tớ sẽ chấp nhận lời đề nghị ăn kem cùng cậu đấy!
Fuu cười như trêu con bé và dường như muốn gợi lại chuyện xí hổ lần trước để trêu ngươi con bé. Dương xị mặt xuống.
- Kẻ nào vô duyên gửi ảnh người khác lên báo thì phải khao kem chứ?
- Ơ! Thế ai mà lấy chuyện của người khác rồi viết truyện thì cũng phải khao kem xin bản quyền chứ nhỉ?
- Này! Chuyện ý là của tớ chứ? Tớ là nhân vật, tớ viết về tớ mà?
- Đâu có, tớ thấy có giống chuyện của cậu đâu. Trong truyện của cậu là 2 nhân vật yêu nhau mà.
- Ờ thì... Phải hư cấu chứ?
- Sao lại hư cấu? Đi ăn kem nào!
Đột
nhiên Fuu nắm lấy tay Jyu và lôi con bé đi khi nó chưa biết chuyện gì
đang xảy ra. Nó thấy kì lạ thật. Gặp Fuu một lần bằng một câu chuyện xí
hổ nhưng hóa ra Fuu đã thân thiết với nó từ lâu lắm rồi; giữa trời đông
Hà Nội, con bé tự nhiên thấy ấm áp thế, nó nhoẻn một nụ cười hạnh phúc.
“Giống
trong truyện của Jyu, cậu phải khao tớ kem để tớ nhận lời, rồi tớ sẽ
xin số điện thoại của cậu, rồi chúng mình sẽ yêu nhau đấy!”...
